Ý nghĩa và truyền thuyết hoa Đồng thảo

02:18 |
– Này, Phianca – một cô gái má đỏ, nguyên là em của hoa Anh Túc, ba hoa nói – Cậu có thể biểu diễn cả dàn nhạc được đấy, cậu sẽ thu được ối tiền!

– Ôi, mình có qua trường lớp nào đâu. – Phianca đáp – Tớ rất vui, nếu tiếng đàn của tớ đem lại niềm vui cho mọi người.



– Nếu cậu có tiền, cậu sẽ tha hồ ăn diện – Cô gái má đỏ khuyên – Chả lẽ ngày thường cũng tương tự như trong ngày hội cậu chỉ mặc độc nhất vô nhị bộ cánh xanh thôi à.

– Thế này cũng được rồi, còn ăn diện thì tớ không dám màng – Phianca giải đáp.

– Này nhé, nếu có tiền, cậu sẽ mua hẳn một chuỗi vòng bằng ngọc trai, quàng lên cái cổ thon thả của mình ấy – Hoa Uất kim cương ưa nhìn chen vào – Biết đâu người ngoài chẳng để mắt tới.

– Cổ tớ ngẳng nghiu, khó coi lắm. các vòng châu báu vậy nên đâu phải để cho tớ. Cứ giản dị thôi.

– Cậu cứ như con trẻ ấy, nói chẳng nghe gì cả, – cô gái má đỏ nổi khùng, vừa cong các môi lên vừa mỉm cười nhìn về phía hoa Rẻ Quạt đang đứng bên kia đường.

Rẻ Quạt không mỉm cười đáp lại vì nó đang bị tiếng đàn của Phianca thu khiếp vía kinh hồn. nhiều nhạc điệu huyền hoặc từ cây đàn vĩ cầm kia cứ lan xa, lan xa mãi, tựa như bài hát du dương về ái tình và tình bạn bất tử. Phianca ngừng chơi. Hoa Lưu Ly mắt xanh bèn cúi sát sắp nó, thì thào:

– Cậu có thấy Rẻ Quạt nhìn cậu như thế nào chưa? Như bị thôi miên vậy. Nó phải lòng cậu rồi!

– Rõ thật là! – Phianca khẽ thở dài 


– Mình thuộc diện xấu mã. Ðứng kế bên chị má đỏ và Uất hột xoàn, mình chỉ là con lọ lem thôi. Rẻ Quạt xinh trai thế kia, nó phải lòng mình vì lẽ gì cơ chứ? có lẽ nó yêu âm nhạc và thích nghe tiếng đàn của mình thì đúng hơn, còn cậu thì định lừa mình để rồi sau đó lại cười vào mũi mình là con ngốc cả tin chứ gì… Phianca đã trả lời như thế dù thế trái tim nó cứ chộn rộn khôn nguôi. Nó bắt đầu kẹp chặt chiếc vĩ cầm xanh vào vai và giãi bày nỗi buồn cùng những ước muốn của mình qua một nhạc điệu êm ái. Qua tiếng đàn của nó, người nghe có cảm giác thấy êm ấm trên đời này thật bất tận, chỉ việc chìa tay ra mà đón nhận, và toàn bộ những gì mà bạn ước muốn như tình yêu, tình bạn và niềm vui, sẽ lần lượt đến với bạn, tựa như các tại sao trên bầu trời mùa hạ đang rớt xuống.

Tiếng đàn của Phianca ngưng bặt. Rẻ Quạt cứ day dứt trong người, nếu như Tử Ðinh Hương ko nói khẽ vào tai nó:

– Rẻ Quạt ơi, cậu sẽ là một thằng ngốc nếu để tuột hạnh phúc khỏi tầm tay. Chả lẽ cậu ko thấy Phianca chơi đàn chỉ muốn cho mình cậu đó sao! Nó đã phải lòng cậu rồi, đến thằng thong manh cũng thấy được!

– Làm sao cậu biết được? 

– Rẻ Quạt tỏ vẻ ko ưng ý – nó tương tự như một nhà nghệ sĩ lúc nào cũng mơ mộng trên bầu trời xanh, xa lạ với nhiều tình cảm trần thế, nó sống với nghệ thuật riêng mình và một chàng trai tầm thường như mình, đối với nó không hơn một cọng rơm.


Một buổi chiều ấm áp, Phianca chơi bản Xônát ánh trăng. thoạt đầu âm nhạc vang lên một nỗi buồn khó hiểu, một lời cầu xin bứt rứt, nỗi sầu muộn bị thoái thác tuy thế rồi âm điệu được chuyển ngay sang các lời nỉ non đắm đuối, đầy quyến rũ, giục giã và cứ vậy mà mãnh liệt hơn lên, kêu gào đòi được hạnh phúc.

Cô gái má đỏ đứng ngay cạnh Rẻ Quạt trút một hơi thở đầy si mê. Tiếng thở của nó như một thứ rượu làm say lòng người. Rẻ Quạt đã bị nhiễm hơi men và đang mê mẩn cả thần kinh.

Phianca đã biến hoá thành thanh âm cây đàn, còn cô má đỏ thì áp sát toàn thân vào người nó, hôn hít nó, hàn huyên với nó những lời âu yếm, còn Rẻ Quạt thì đã bắt đầu cảm nghĩ được cô má đỏ kia chính là ấm cúng của mình. Sáng hôm sau, lúc Rẻ Quạt vẫn còn đang nhớ lại và luyến tiếc phút giây đầy vui sướng thoảng qua thì cô má đỏ đã thông báo cho anh chị gái về đám cưới sắp tới của mình. Như thường lệ, mọi người hoan hỉ chào mừng chàng rể và cô dâu, đồng thanh chúc họ yên ấm của cải đầy nhà.

Cô má đỏ hài lòng quay một vòng khiến chiếc váy đỏ xoè ra, còn Rẻ Quạt thì cứ đứng giậm chân tại chỗ, vẻ bàng quan như không hề có ý định cưới cô má đỏ làm vợ.

Sau tiệc cưới, mọi người phải nhảy đầm và thế là Phianca bắt đầu chơi một bản nhạc vanxơ và pônca. trong lúc khách khứa còn đang say sưa với vũ điệu thì ông bố Uất hột xoàn bỗng ra hiệu cho người chơi vĩ cầm và thế là một không khí câm lặng nặng nề trùm lên. Quả là trong đợt nhộn nhạo, không ai hay rằng Phianca đã biến mất. Mãi tới thời điểm này cô má đỏ mới nhớ ra rằng trong thời gian bỏ đi, nàng có dặn lại:

– Chúc bạn yên ấm! cảm ơn bạn về việc đã tiếp đón tôi! mặc dù thế nỗi đau của tôi đang tạo ra ra nhiều bài ca mới và các bài ca ấy cũng đang đưa tới ấm êm cho đa số mọi người khác.
Read more…