Ý nghĩa hoa Bồ Công Anh Và Truyền thuyết

01:15 |
Đi tìm ý nghĩa hoa Bồ Công Anh. Có một truyền thuyết về một loài hoa: Hoa Bồ Công Anh

Ý nghĩa Hoa Bồ Công Anh


Loài hoa dại nhỏ bé gần gũi này không những vô cùng hữu ích trong nhiều món ăn mà còn đối với nhiều mục đích y khoa. Với năng lực được cho là bí hiểm của nó mà những đôi mắt của giới trẻ đang yêu sẽ sáng hơn hoặc mờ đi với những giọt nước mắt báo trước. Với những cánh loa vành Bồ công anh thường được chọn để đoán trước xem "anh ấy yêu mình" hoặc "anh ấy không yêu mình" trong trò chơi đếm cánh hoa tiên đoán tình yêu. nhưng mà, Bồ công anh không chỉ những được xem như là lời sấm truyền so với các vấn đề của trái tim. Vì hoa nở và tàn vào các giờ giấc nhất định nên từ cổ xưa nó đã được các người chăn cừu cô đơn xem nó như một cái đồng hồ.Tên tiếng Anh của Bồ công anh hình như có nguồn gốc từ cái tên tiếng Pháp. Vì lá của loài hoa này có những khía sâu nên người ta hình dung đến hàm răng của sư tử, thành thử nó có tên gọi là "dent de lion" hay răng sư tử.




Truyền thuyết hoa Bồ Công Anh


Mỗi câu truyện đều ẩn chứa trong nó các suy nghi của người kể, của người viết gửi đến các người nghe, người đọc những suy nghĩ và hàn huyên!!! Tôi kể anh chị nghe thêm một truyền thuyết nữa về một lòa hoa: Hoa Bồ Công Anh

Lời tiên tri hay lời cầu nguyện?


  • Sẽ chưa thể nào quên
  • Sau một lần được thấy
  • các nụ hôn vàng cháy
  • Của hoa Bồ Công Anh
  • Trên má cánh đồng xanh
  • ngất ngây và bát ngát

Đã lâu lắm rồi, khi con người mới tạo lên nên nhiều quốc gia và đang nỗ lực củng cố sự vững mạnh của giang sơn mình. tại một vương quốc nọ, cũng tương tự như các quốc gia khác, họ đang sống trong các ngày tháng trước hết của một thời kỳ lớn mạnh mạnh mẽ. Cả sơn hà hình như sôi động và phân kính với sự phát triển.


Ở nơi đó, trong một các hội viên trong gia đình của vị quan có hai người đàn ông, một người còn tương đối nhỏ, người đàn ông còn lại đã bước sang lứa tuổi 14. sinh hoạt của các thành viên trong gia đình so với đa số mọi người được coi như êm đềm và đủ đầy. Thế tuy vậy, cho đến một ngày, người cha gọi người đàn ông lớn và hỏi:" sống ở trên đời việc to nhất so với người con trai là gì?"



Người con trai trả lời: "Là một người con giai thì nên học tập và tập luyện, còn là một người con trai thì phải giữ được một cái khí cốt của một người con trai".

Người cha cau mày và nói: "Vậy là con biết mình phải sống thế nào rồi hả?".

"Dạ"- Người con trai đáp.

Người cha quay lưng đi mà ko nói thêm lời nào.

Trong suốt khoảng thời gian sau, cậu đàn ông lớn không ngừng trải qua bao những thử thách của sinh hoạt. nhiều bài học của từ những người trong gđ đã trui rèn nên một con người, một người đàn ông thực sự.
Cậu con giai 14 năm nào đã trở thành chàng thanh niên cao lớn. Trong trái tim chàng là ẩm ủ bao nhiêu hoài bão, bấy nhiêu thoả ước. Có những mong ước thất nhỏ bé như một câu chuyện tình, có nhiều hoài bão cực lớn như một vị hoàng đế. Có các hoài vọng mà chàng đã giành được, nhiều vẻ vang lặt vặt và có cả các thật bại đầy nước mắt. tận đến một ngày, chàng muốn đi tìm một chỗ đứng riêng cho mình, muốn một sinh hoạt độc lập, chàng đã quyết định ra đi.

Với nguồn lực của mình và số anh em của mình, chàng tự thiết lập cho mình một đội quân. Chàng muốn tự mình tiến hành xây dựng một đế quốc cho riêng mình. Chàng đã ra đi.

Trải qua hàng trăm, hàng ngàn trận đánh. Đi qua biết bao nhiêu ngôi làng, cơ mà những gì chàng giành được ngày càng hùng mạnh, tuy vậy trong đàu chàng mới chỉ vọn vẹn có "kinh nghiệm về sự mất mát".Thời gian dần trôi, mải mê với chính chiến, mái đầu xanh thủa nào đã ngả màu tráng ngà, cái màu của tuổi tác và sự phản chiếu của ánh nắng mặt trời.Vị đại vương, một mình một người chậm bước trên giang sơn mênh mông mà mình hình thành. Ông mải mê đi, đi mãi, và ngừng chân nghỉ trong phòng khác của một căn nhà nhỏ. Ngước mắt nhìn qua cửa sổ, ánh trăng đã lên cao.Trong mắt ông những kỷ niệm như tràn về, từ nhiều tháng ngày thơ dại, đến khoảng thời gian tha hương, xa xứ. Trong đâu ông một loạt nhiều câu hỏi, các suy nghĩ về những gì ông chưa làm được. Ông nhớ nhiều người thân thân, những người bạn, các người ông chưa làm được gì các cho họ…

Ánh trăng đã xuống dần và vị chúa thượng gọi chủ nhà lại và nói: "Khi ta chết hãy chôn ta ở nới cánh đồng thảo nguyên mênh mông ở quê ta. Ta muốn linh hồn ta được về với quên hương, để trở lại với nới ta sinh ra. Dù ta ở đâu, bay xa đến đâu cũng sẽ có một ngày ta trở về mảnh đất đó"…"ta muốn gửi muôn phần hồn ta vào gió, phần theo cha, phần gửi mẹ, phần gửi người ta yêu, phần gửi những người ta đã lỡ hẹn, gửi những người cho ta là ko đúng…"…"mỗi phần hồn là một lời nguyện cầu, nơi ta đến có nụ cười, có toàn quốc mắt,…"

Ít lâu sau vị bệ hạ băng hà. Theo lời căn dặn của ông, ông được chôn cắt ở thảo nguyên mênh mông nơi quê hương ông sinh ra. Và từ nơi ông được chôn cắt mọc lên một loài hoa. Loài hoa lạ khi nở hoa trông như như những chiếc răng của loài sư tử. lúc hoa tàn những cánh hoa bay theo làn gió. các cánh hoa tựa như nhiều cây hoa thu hẹp. Dựa mình theo gió mà bay…

Loài hoa đó được gọi tên hoa Bồ Công Anh… nơi gửi gắm những lời nguyện ước…
Read more…