Truyền thuyết hoa Linh lan - Truyện tình Chàng Gù

02:17 |

Truyền thuyết hoa Linh lan


Thời xa xưa có một chàng Gù xúi quẩy, sống đơn chiếc, không biết bố mẹ mình là ai, bằng hữu thân quen cũng không có, chẳng ai coi chàng là bạn. Ðối với ái tình, chàng chỉ biết qua sách vở. Chàng không rõ ràng lắm thấu hiểu rằng ái tình cũng như một hơi thở nhẹ luôn vuốt ve trái tim, hoặc như ngọn lửa thiêu cháy nó, rằng ái tình có thể nâng con người lên chín tầng mây, và cũng có thể quăng họ xuống địa ngục.

Chàng Gù còn tin rằng dù là hơi thở nhẹ hay sức nóng của lửa cũng chưa thể làm chuyển lay được con tim đau thương đang đập loạn lên của chàng.


Ai có thể đem lòng yêu một con người như vậy, một lúc trên đời này còn có xiết bao chàng trai khôi ngô và khôn ngoan khác? Vả lại, làm sao chàng có thể yêu được một người khác giới khi chàng mang trái tim vậy nên trong lồng ngực? không, trái tim chàng chỉ biết căm ghét, đố kỵ; đôi môi chàng chỉ quen mấp máy một số từ thô thiển; cặp mắt ti hí của chàng ko nhìn rõ được, dù là một tia nắng hiền dịu hay một ánh trăng mỏng mảnh; đôi mắt ấy lúc nào cũng chỉ nhìn xuống và chỉ thấy toàn nhiều thứ thối tha, nhơ nhuốc; cái mũi nhọn hoắt của chàng không được phân biệt được các điều kỳ diệu trong hương thơm của những loài hoa, mà chỉ biết đánh hơi được mùi hôi thối của xác súc vật và lá cây rữa nát. Chàng bị trần gian khinh và xa lánh.

Thế rồi một hôm, thật ngẫu nhiên, chàng nhìn thấy công chúa Rôda đang đi dạo trên công viên.

Mọi người dừng lại, ngả mũ chào nàng, chỉ có chàng là cứ lóng nga lóng ngóng, cặp mắt hấp háy, ko sao có thể hiểu được trên đời này lại có thể có một người đẹp nhường kia. Cặp má đào, đôi mắt nâu, đôi môi đỏ thắm song song với tấm thân tròn lẳn ngập tràn sức sống của nàng, khiến những ai được gặp nàng cũng đều cảm giác thấy lòng thanh thản, nhẹ nhàng. nhiều cụ già đã vượt qua những chặng đường xa lắc, lắm chông gai để mong được gặp nàng, dù chỉ là một lần, và lúc ra về thấy đời như trẻ lại.

Rôda đáp lại sự ngưỡng mộ của mọi người bằng một nụ cười thật hòa nhã và chân thành. Chỉ có một người ko cất tiếng chào nàng, ko ngả mũ, đó là chàng Gù gầy gò, xấu xí đứng bên vệ đường nheo mắt nhìn công chúa đang nhẹ nhàng bước. Ðối với Rôda, đó là cả một sự lạ và rất khác thư?ờng. Nàng bèn dừng lại và nhìn sâu và cặp mắt ko mấy nhã ý của chàng Gù. Con người khốn khổ này sao cô đơn và đáng thương lắm vậy! Rôda cảm thấy thương chàng vô hạn, và đã tặng thưởng cho chàng nụ cười ấm áp nhất của mình.

Chỉ sau khoảnh khắc ấy thôi, cuộc đời chàng Gù bỗng đổi thay hẳn! bây giờ, cặp mắt chàng luôn ngước nhìn lên, chàng đã thấy những bông hoa Tử Ðinh Hương tím nhạt và trắng xoá khoe sắc màu sặc sỡ, những bông hoa Sơn Trà đỏ tươi đang nở hết cỡ, và những đám cây tuyệt diệu có nhiều tán lá lung linh giọt kim ô. các hơi gió nhẹ đem theo những làn hương kỳ diệu cứ phả mãi vào mặt chàng! Và đây, ngay bên mép đ?ường, các bông hoa tím tím đã mọc lên. tại vì sao các bông hoa nhỏ xíu này lại có đủ sức cảm hoá làm làm ơn người qua đường như vậy?

Chàng Gù bối rối, chẳng thể hiểu rõ được vấn đề vì sao cặp mắt nhìn cũng giống như đôi tai nghe của chàng lại thay đổi như vậy, và sao bỗng nhiên giờ đây chàng lại biết yêu nét đẹp của thế giới quanh chàng "Biết hỏi ai bây giờ" – Chàng tự hỏi.

– Hãy hỏi ta đây này! – trái tim đáp.

– Ôi, trái tim của ta, mi chỉ là kẻ xui xẻo, khi nào cũng u ám như màn đêm vậy, mi có thể trả lời được gì cho ta, chàng Gù cảu nhảu.

– Ta đang cảm giác đời thật là vui, bởi vì bây giờ, ta mới hiểu cái gì đã khiến hoa phải nở, thúc giục chim phải hót; ta biết rằng cái gì đã mở cặp mắt và tai nghe của chàng! – Trái tim điềm tĩnh nói.

– Vậy là cái gì? Hãy nói ta nghe, chàng Gù dò hỏi.

– Cái đấy là ái tình. tình yêu vừa hiền dịu vừa hà khắc, vừa êm đềm vừa sóng gió, vừa ấm áp vừa dữ dội! Chính vì chàng đang yêu! Chàng đã yêu công chúa Rôda!

– Yêu công chúa Rôda ? – Chàng Gù sợ hãi – Ta mà dám cả gan phải lòng công chúa Rôda!

– Ai có thể nghiêm cấm chàng yêu công chúa Rôda được? – Trái tim tranh luận với chàng – Sáng sáng, chàng hãy đến đây, như mọi người, chàng hãy chào nàng đi.

Chàng Gù nghe lời khuyên của trái tim chàng. Ngày lại ngày, chàng đến gặp Rôda, lúc nàng đến gần, chàng cúi đầu xuống chào vẻ lịch thiệp. Nàng đi rồi, gương mặt chàng như được vuốt ve bởi một hơi thở nhẹ.


Và thời điểm tuyệt trần nhất trong đời chàng đã tới. tại vì sao chàng lại có đủ sức mạnh để tàn đêm, tận ngày ngồi đập từng tảng đá? tại sao chàng lại có thể cao giọng hát đua cùng chiền chiện và Hoạ Mi? Chàng Gù ko hiểu sơn ca và Hoạ Mi hót gì, còn chàng, chàng chỉ hát về Rôda, về nhan sắc của nàng và về tình ái của mình thôi.

Chàng Gù xúi quẩy đâu hiểu rõ được rằng, cơn bão bất thần có thể đổ sập xuống đầu chàng bất cứ lúc nào! Quả nhiên, cơn bão đã bất ngờ ập đến thật. ấy là vào một buổi sáng, khi chàng tới công viên để được ngắm công chúa, để được hưởng không khí trong lành; chàng đã thấy thành phố được bố trí lộng lẫy, phường phố đông nghịt nhiều người. Người nào cũng mang nhạc cụ, chỉ có một cô gái nhỏ nhắn là cầm trên tay một cái chuông con : Cô gái ấy tên là Maia xui xẻo, chuyên nghề chăn súc vật. Nàng ko tìm đâu được nữ giới và sáo, nàng đành lấy cái chuông trên cổ một con dê là nhạc cụ. Nàng muốn biểu lộ, niềm vui của mình trong ngày hội trang trọng này.

Lúc đó chàng Gù hỏi một người gặp trên đường xem thành phố được trang hoàng đẹp như vậy để đón mừng ai, và vấn đề vì sao phố xá lại đông người đến thế.

Người qua đường đáp:

– Chàng từ đâu đến mà không biết hôm nay là ngày công chúa của chúng tôi sẽ đi lấy chồng?

– Công chúa ? Công chúa nào? – Chàng Gù lúng túng lắp bắp.

– Chẳng nhẽ chàng không biết thành phố phía chúng tôi chỉ có một công chúa, đấy là nàng Rôda sao?

Chàng Gù khuỵu ngay xuống đống đá lạnh lẽo, mặc dù thế rồi chàng vụt đứng dậy, tại vì chàng có cảm nhận thấy như vừa bị ngã vào một bếp lửa đang cháy phừng phừng. Như kẻ bị bỏng lửa, chàng chạy như bay về phía khu vui chơi, nơi mà ngày nào chàng cũng được gặp Rôda.

– Rôda của ta! Rôda của ta!

Chàng vừa hét to vừa cảm nhận thấy trái tim mình đang bốc lên một ngọn lửa bừng bừng và các giọt nước mắt chảy thành suối trên hai gò má chàng cũng không được dập tắt nổi.

Dân chúng hân hoan tiếp đón Công Chúa và Hoàng Tử xứ lạ; cặp trai tài gái sắc ấy đang ban phát cho đám thần dân của họ những nụ cười ấm áp. Say sưa với ấm êm, họ đâu có sững sờ lúc thấy một chàng Gù lách qua đám đông tới quỳ mọp ngay chân công chúa Rôda, miệng lảm nhảm cầu xin :

– Rôda ơi, em là của ta nhưng mà! Hãy tống cổ kẻ lạ mặt này đi và hãy theo ta!

– Thằng điên! quần chúng hét to – Mi không biết thế nào là liêm sỉ khi xuất hiện phía trước nàng công chúa Rôda trong bộ quần áo rách rưới thế kia ?

– Ta đã tìm ra người ta yêu.

– tuyệt vời nhất là nên cầu hôn cái chổi ấy!

Ðám đông giận dữ đứng che lấp hẳn chàng Gù. Dù có răn đe, dù có nhạo báng cũng ko làm chàng tỉnh lại được.

Ngọn lửa tình yêu đã khiến chàng dần trở lên mù quáng, mất hết lý trí. Chàng rút con dao găm từ trong vạt áo ra và đâm thẳng vào trái tim công chúa.

Mọi người cúi gằm mặt xuống, vẻ buồn đau. lúc ngước mắt lên, ai nấy đều kinh ngạc trước một tiếng kêu sửng sốt. Từ mảnh đất thấm đầy máu, mọc lên một bông hoa niêm khiết có những cái cánh nhỏ màu đỏ lửa toả hương thơm. mặc dù thế nếu ai cố tình chạm vào nó thì sẽ bị những cái gai sắc như mũi dao đâm vào tay đau nhói.

– Ðây là Rôda của chúng mình, – quần chúng bàn tán – ngay cả sau khi tắt hơi rồi, nàng vẫn gửi lại cho tất cả chúng ta niềm vui sáng láng.

Theo pháp luật xứ này, hung thủ giết người tình của mình chỉ vì ghen tuông sẽ bị thanh lọc ra khỏi cộng đồng, bởi vậy chàng Gù phải lưu đày lên một vùng núi vắng vẻ, kéo theo sau là những cơn mưa đá và các lời nguyền rủa.

Từ đó ko ai thấy chàng Gù nữa. Mãi đến mùa Xuân năm sau, Maia, cô gái chăn cừu nhỏ nhắn trong thời gian đi tìm chú dê con bị lạc bầy, đã phát hiện dưới chân núi một trái tim bị nứt nẻ.

Cô gái bỗng nhớ tới chàng Gù bất hạnh từ trần vì tình ái cuồng điên, nàng bèn cúi xuống trước trái tim sụp đổ và khóc nức nở, vì nàng cũng được coi là kẻ bơ vơ, không thể yêu.

Thật là kỳ lạ, những giọt nước mắt của Maia cứ thấm sâu vào tảng đá, và ngay trên chỗ đó mọc lên hai bông hoa, một bông có các cái cánh nho nhỏ màu hồng quấn quanh thân cành giống như những trái tim nhỏ xíu bị nứt nẻ; còn bông kia thì nở ra những cái chuông nhỏ màu màu trắng treo lủng lẳng trên cành hệt như các giọt nước mắt trong suốt.

Sau này, con người đã đem nhiều bông hoa đó vào trồng trong vườn và gọi bông hoa màu hồng là hoa Trái Tim sụp đổ, còn bông hoa màu trắng là Hoa Linh Lan.

Kết thúc truyện tình Chàng Gù

Blog Ynghiacacloaihoa
Read more…