Chi Mai-Mai ngự Sử-Nhất chi Mai - ba Tên 1 sự tích

20:21 |
Tuy bạn thấy 3 tên gọi khác nhau của Mai, tuy nhiên chỉ cùng 1 sự tích. Cùng tìm hiểu về sự tích Nhất chi Mai - Mai Ngự sử - Chi mai nhé
Lê Quý Đôn chép trong Kiến văn tiểu lục:

Tập Biên biểu chép việc Lê Quý Ly cũng khá kỳ! Chép rằng: Thời vua họ Trần nước Giao Chỉ, có tên Lê Quý Ly, quán tỉnh Giang Tây qua nước đấy KD. lúc thuyền cặp bến, y bước lên bỗng thấy trên bãi cát có câu rằng: "Quảng Hàn cung lý nhất chi mai" - (Một cành mai trong cung Quảng Hàn).



Read more…

Ý nghĩa và sự tích Hoa Rẻ Quạt

02:34 |
Bạn đã từng thấy hoa rẻ quạt khi nào chưa? Đây là loài hoa nhỏ cây bụi rất đẹp, cánh hoa có nhiều màu rất đẹp. Màu phổ biến là cam, vàng, đỏ, trắng.

Cây rẻ quạt hay xạ can (Belamcanda chinensis) là một loài cây bụi thuộc họ Diên vĩ có xuất xứ từ Trung Quốc và Nhật Bản.Cây mọc hoang vu vùng đồi núi trung du, bãi cỏ khung núi, ven suối, bãi bồi ven sông nên bạn ít thấy cũng là điều dễ hiểu. Cây trồng bằng hạt hay tách bụi.



Ý nghĩa hoa rẻ quạt


Đối với người Nhật, hoa rẻ quạt biểu trưng cho nét đẹp, sự bình yên, phồn thịnh và lớn mạnh.

Ở Nam Mỹ, Hoa rẻ quạt là một loài hoa những biểu hiện sự dễ thương và duyên dáng

Nhưng một vài nới, Rẻ quạt lại mang ý nghĩa của "sự ngớ ngẩn". Vài ý kiến cho là vì hình dáng của đài hoa trông giống như mũ của một chú hề.

Tự tích Hoa Rẻ Quạt


Sự tích này được Blog Ynghiacacloaihoa sưu tầm trên Internet các bạn cùng đọc nhé.

Ngày xưa, tại ngôi làng nọ ở vùng đất Nam Mỹ xa xôi, có một người nông dân nghèo sống cùng người vợ có bệnh ngớ ngẩn nên người ta gọi ông là Ông Ngớ Ngẩn. Tuy cuộc sống vợ chồng không giàu có nhưng họ rất hạnh phúc.

Và sau đó họ sinh hạ được 1 bé trai nhưng số mệnh lại trêu đùa họ khi bé trai ấy lớn lên lại mang thêm căn bệnh ngớ ngẩn của người mẹ. Những hành động khiến người khác không thể nhịn cười như cắm hoa trên phân bò, cắt cỏ cho chó ăn, đem trứng vịt cho gà ấp...Nhưng cậu bé ấy lại rất tốt bụng và thường giúp đỡ mọi người xung quanh nên ai cũng yêu quý cậu bé.



Năm tháng dần trôi qua, cậu đã trưởng thành và trở thành 1 chàng trai khỏe mạnh nhưng vẫn ngớ ngẩn. Gần đó, có một khu rừng Hắc Ám do một con quỷ cai trị, nó hay bắt những ai đi lạc vào khu rừng để ăn thịt hoặc về làm người hầu cho nó. Không 1 dám lại gần khu rừng.

Ngày nọ, công chúa của vương quốc gần đó do mải mê ham chơi đi lạc vào khu rừng và bị quỷ bắt, quỷ thấy công chúa xinh đẹp quá nên muốn cưới nàng làm vợ nhưng công chúa nói phải có nghi lễ rước dâu từ hoàng cung đến vùng đất quỷ mới chịu. Do quá mê sắc đẹp của nàng nên quỷ đồng ý để nàng về sau 7 ngày quỷ sẽ đến đón dâu.

Sau khi công chúa về cung báo lại cho vua cha, vua cha sai người đi tiêu diệt con quỷ nhưng đều thất bại. Vua loan tin rằng nếu ai diệt được con quỷ vua sẽ truyền ngôi cho nhưng không ai có khả năng diệt được con quỷ ấy rồi cái gì đên sẽ đến, Ngày thứ 7 quỷ vẫn vui vẻ mang lễ vật đến hoàng cung đón công chúa về.

Nhà vua cho mời các thầy pháp đến làm tấm lá chắn để bảo vệ công chúa và hoàng cung tránh xa quỷ dữ nhưng đã thất bại. Và quỷ đã có được công chúa

Thầy pháp già nhất nói cần phải có người có trái tim trong sáng hiến dâng trái tim đó để làm phép mới tiêu diệt được quỷ. Đó là lời của quyển sách cổ ghi chép nhưng biết tìm đâu bây giờ. Nhà vua, truyền trong vương quốc ai dâng được trái tim ấy sẽ có thưởng nhưng không ai dám vì mất tim là mất mạng như chơi. Nhưng tin ấy lọt đến tai chàng ngớ ngẩn. Chàng thương cha mẹ nghèo nên đã đến hoàng cung xin dâng trái tim của mình.

Chàng chỉ xin lời thỉnh cầu hãy chôn chàng bên cạnh ngôi nhà chàng ở trong vườn hoa của nhà chàng. Nhà vua đồng ý. Nhờ vào trái tim của chàng vị thầy pháp già đã luyện nên thanh kiếm công lý và tiêu diệt được quỷ. Cứu được công chúa

Để nhớ ơn chàng người ta đã chôn thanh kiếm ở khu vườn ngay trong ngôi mộ của chàng và nơi ấy mọc lên một loài hoa người ta gọi là hoa ngớ ngẩn nhưng sau này nhìn hình dáng của hoa ấy đã gọi lại cái tên khác là hoa rẻ quạt.
Read more…

Sự tích hoa hồng xanh - Tình yêu chưa nói của Chàng NGỐC

01:15 |
Sự tích hoa hồng xanh - Tình yêu chưa nói của Chàng NGỐC. Nếu bạn được tặng một bông hoa Hồng Xanh hãy đọc bài này trước khi quá muộn - Ynghiacacloaihoa.top

Ý nghĩa hoa hồng xanh

Hoa Hồng Xanh tượng trưng cho phép màu, là điều thần bí. Câu chuyện về hoa hồng xanh bắt đầu như sau:

Ngày xửa ngày xưa tại vương quốc hoả hồng có một thằng ngốc tên Ngốc. Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm chút vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Rose.


Công chúa cực kỳ thích hoa hồng nên đề nghị thằng ngốc từng ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp. tuy thế thằng ngốc không biết bó hoa cỡ nào cả. Nó bèn xin với công chúa:

– Xin lỗi công chúa thế nhưng tôi có thể đem lại thường ngày chỉ một bông hoa được ko.

Ban đầu công chúa thấy ko vui chút xíu nào.Tuy nhiên thằng ngốc đều cố hết sức mọi ngày đem lại cho công chúa một bông hoa bắt mắt nhất. Thằng ngốc chẳng biết công tác gì khác ngoài việc chăm chút nhiều bông hoa.Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:

– Xin lỗi tuy nhiên tôi lề mề lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất…



Vậy là người ta lại chán ngấy bỏ đi. Cũng cho nên nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc thường ngày cứ lủi thủi bên các bông hoa của nó. nghe đâu thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì… các bông hoa mà thằng ngốc mang lại cho công chúa từng ngày đều rất đẹp. thỉnh thoảng công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: "Một thằng ngốc thì làm cỡ nào mà tạo ra nhiều bông hoa đẹp vậy nên nhỉ".

Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoả hồng. Với công chúa thì việc làm này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật thột. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:

– Xin lỗi công chúa – Thằng ngốc kinh hoàng – Tôi thật là lề mề.

– không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi mặc dù thế ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi làm lên nhiều bông hoa này.

Thằng ngốc kinh ngạc quá "Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!"

– Rất đơn thuần thưa công chúa… 

– Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa hầu hết những gì nó biết về hoa hồng,về cách trồng hoa, cách chăm nom chúng… Thằng ngốc cảm giác thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất là thích thú với các gì nó nói. Và lúc thằng ngốc gặp phải ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa.



– Xin lỗi công chúa… tôi dềnh dàng quá đi mất.

– Ngươi thật là ngốc! tuy vậy các gì ngươi nhắc đến hoa hồng rất tuyệt. Ngày mai ta sẽ lại tới.

Công chúa quay về cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. tuy nhưng nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thất thằng ngốc hát bao giờ cả… Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn các lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. tuy nhiên công chúa ko đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đấy là một ngày đ/biệt. Nhà vua tổ chức sự kiện một hội lễ rất lớn trong cung đình. có nhiều các vị vua, những hoàng tử của nhiều nước láng giềng… Công chúa chẳng muốn đến hội lễ chút ít nào. Nàng nhất định ko chịu mặc bộ váy dạ hội. Chỉ đến khi viên tổng quản lộ diện và hài hòa:

– Xin lỗi công chúa tuy nhiên đây là mệnh lệnh của nhà vua…

Công chúa phải hiện diện trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tủ phù hợp. tất cả những hoàng tủ tham gia hội lễ đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất hào hứng được gặp công chúa (vì nghe nói công chúa rất xinh). Và mọi người chẳng phải ngóng chờ lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội mầu trắng, vương niệm của nàng được kết bằng nhiều bông hoả hồng đỏ. một vài hoàng tử đánh rơi ly rượu trong tay, một vài khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở chỗ nào. Ngay đến các nhạc công cũng chẳng chú ý các nốt nhạc của mình. Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa một bài, công chúa đều nhiệt tình đáp lại. nhưng chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa dễ thương chẳng thể tìm thấy cho mình một vị hoàng tử phù hợp. khi mà nhà vua hầu như vô vọng thì điều sững sờ đã xãy ra. Đúng vào hồi buổi party sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã đẹp tuyệt xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:

– Xin lỗi cô bé! Ta ko đến quá muộn đấy chứ.

Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. đó là các xúc cảm kì lạ mà công chúa không được định nghĩa nổi… nhạc điệu ấm cúng của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về nhiều miền đất xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. các câu chuyện kéo dài như bất tận. quãng thời gian chừng như ko còn là mối quan tâm của hai người nữa… Mãi đến khi nhiều vấn đề vì sao đã sáng nhóng nhánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và nhiều bông hoả hồng đều đã ngủ say, hoàng tử mới lên ngựa ly biệt công chúa… Công chúa trở lại cung điện và cho gọi thằng ngốc tới.

– Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp không! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới. Ta muốn dành cho chàng một sự bàng hoàng.

-Thưa công chúa… hoàng tử… à vâng thưa công chúa, tôi sẽ trang hoàng cung điện của công chúa bằng hầu hết hoả hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ phát triển thành cung điện hoa hồng.
– Một sáng kiến rất hay! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! nhưng ta sợ ngươi sẽ chưa thể làm xong nó trong đêm nay.

– Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa…

Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt sũng sương đêm được thằng ngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. khi cung điện của công chúa tràn ngập hoa hồng cũng được xem như là lúc trời vừa sáng. khi công chúa thức dậy, nàng chưa thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa bách bộ một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:

–  Ngốc. Dậy đi nào. Trời sáng rồi.

– Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ không để ý, tôi sẽ hoàn chỉnh nốt việc làm ngay thôi.

– không cần nữa. vậy nên là được rồi. Nguơi hãy về tĩnh dưỡng đi.

Thằng ngốc thở phào vì công chúa đã chẳng trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ quay về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về phía nhiều đỉnh núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình. Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ…

Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo một bức thư: "…Cô bé của ta, ta chưa thể đến với em như đã hẹn. đất nước của ta có chiến tranh. Ta phải tham dự vào cuộc chiến. có nhẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một quãng thời gian khá dài. Ta ko muốn thế đôi chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. tuy thế ta tin thời gian sẽ minh chứng cho ái tình của tất cả chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em…"

Công chúa buồn lắm. nhiều giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi: "Em sẽ đợi! mặc dù thế nhất thiết chàng phải quay lại đấy!…"

…Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm…Chẳng có dữ liệu gì của hoàng tử. Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giờ sẽ trở về. Công chúa thường đứng một mình bên sườn của sổ mỗi buổi mặt trời lặn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh thái dương dần tắt. Có thể một ngày nào đó… Cũng hơn một năm đó ko thấy thằng ngốc mang hoả hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau lúc bài trí cho cung điện vuờn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến nhiều bông hoả hồng của thằng ngốc nữa…



Rồi một buổi tờ mờ sáng lúc công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt diệu. Công chúa chiêm ngưỡng bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc. "Một năm rồi Ngốc ko mang hoa tới..". Công chúa trở lại vườn hoa của thằng ngốc. Trước mắt công chúa không phải là các gốc cây trơ trụi mà là muôn vàn những bông hồng rạng ngời. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên các khóm hoả hồng. Thằng ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:

– Xin lỗi công chúa! Tôi đã tìm mọi cách nhưng chẳng thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.

– Ồ ko! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?

Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Thằng ngốc vui lắm, nó cười nghô nghê và lại say sưa nói với công chúa về các bông hoa… những ngày tiếp đến ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng nhiều bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng. lúc ban đầu thằng ngốc cảm giác thấy rất lạ cơ nhưng mà rồi nó cũng thấy được rằng công chúa đang cố làm tất cả để hả giận nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dẫu sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về các bông hoả hồng. Thằng ngốc cố dẫn đến công chúa vui những khi công chúa bên cạnh nó. Có một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của nhiều loài hoa:

– hoa hồng bạch là tình bạn chân tình, hồng nhung là tình ái đượm đà, hồng vàng là…

– Vậy còn hồng xanh, nó biểu trưng cho điều gì

– Hồng xanh là tình yêu bất diệt! thưa công chúa,nhưng nó ko có thật.

– Vậy tại sao nó lại biểu tượng cho tình ái bất diệt?

– đó là một huyền thoại, thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoả hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu dấu thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một mơ ước..

– Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở lại bên ta…

– Thưa công chúa! không có điều gì là không được xãy ra. Tôi tin nếu công chúa thực tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoả hồng xanh.

– Ta tin ngươi…

Và từ hôm đó công chúa dành hết quãng thời gian để quan tâm chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. tuy thế không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thực mà đời nào thằng ngốc không bao giờ dám nói. đấy là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời khoác lác. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá buồn đau nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước…

Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm lớn lao. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc ko muốn làm công chúa buồn chút xíu nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bát ngát của nó một bông hoa hồng xanh tuy nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả… Rồi một đêm thằng ngốc trằn trọc mãi ko ngủ được. xảy ra bất thình lình nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thầm thào vậy

– Ngốc! Sao ngươi buồn thế?
– Ai vậy?
– Ta là hoả hồng đây.
– hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được?

– Ngươi ngốc quá, ta luôn chuyện trò với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe ko mà thôi. Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy?

– Ta… Ta đã trót khoác lác công chúa về hoa hồng xanh. Ta ko nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.

–  Ngốc! Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.

– Sao cơ? Thế có nghĩa là hoả hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để hình thành hoả hồng xanh phải ko?

– Ta biết… dù vậy ta không thể nói cho ngươi được.
– vấn đề vì sao chứ? Ta xin ngươi đấy
– Ngốc à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm toàn bộ là vì cái gì chứ?

– Ta… Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh. Ta muốn mong ước của công chúa trở thành sự thật. Ta ko muốn thấy công chúa buồn…

– Ôi Ngốc! Ta ko muốn nói cho ngươi một chút nào, mặc dù vậy thôi được rồi, nếu ngươi đích thật muốn có một bông hoả hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách…

Và hoả hồng ghé tai thằng ngốc nói thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngơ ngẩn đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười… sáng sớm hôm sau lúc công chúa vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:

– Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.

Công chúa như không tin vào nhiều gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa. Trước mắt nàng là một bông hoả hồng xanh đẹp tuyệt. các cánh hoa nhóng nhánh nhiều giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim. Nàng còn chưa kịp nói ước mong thì người hầu của nàng đã vào báo:

– Thưa công chúa! Hoàng tử đã thắng trận quay về. dễ thường hoa hồng xanh đã biết truớc ước muốn của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.

Công chúa băng qua quảng trường rộng rộng lớn để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía đỉnh núi xa hoàng tử đã trở lại, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả nhiều nhọc mệt bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy.

– Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.
– Em hầu như đã hết hi vọng, chàng biết ko. dù thế điều kỳ diệu đã diễn ra. Chàng hãy nhìn xem, một bông hoả hồng xanh. Chính nó đã mang chàng về với em.
– hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên trần thế này!
– Có chứ. đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Ngốc sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh.
Vậy là hoàng tử và công chúa cùng đến vườn hoa của thằng ngốc.
– Ngốc! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươi…

Nhưng Ngốc đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà ko thấy thằng ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất.

Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đong đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa "Tình yêu thực bụng bắt đầu từ trái tim, chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới hình thành lên bông hồng xanh bất tử. Và bông hồng xanh sẽ làm lên điều kỳ diệu…"
Read more…

Ý nghĩa hoa Bồ Công Anh Và Truyền thuyết

01:15 |
Đi tìm ý nghĩa hoa Bồ Công Anh. Có một truyền thuyết về một loài hoa: Hoa Bồ Công Anh

Ý nghĩa Hoa Bồ Công Anh


Loài hoa dại nhỏ bé gần gũi này không những vô cùng hữu ích trong nhiều món ăn mà còn đối với nhiều mục đích y khoa. Với năng lực được cho là bí hiểm của nó mà những đôi mắt của giới trẻ đang yêu sẽ sáng hơn hoặc mờ đi với những giọt nước mắt báo trước. Với những cánh loa vành Bồ công anh thường được chọn để đoán trước xem "anh ấy yêu mình" hoặc "anh ấy không yêu mình" trong trò chơi đếm cánh hoa tiên đoán tình yêu. nhưng mà, Bồ công anh không chỉ những được xem như là lời sấm truyền so với các vấn đề của trái tim. Vì hoa nở và tàn vào các giờ giấc nhất định nên từ cổ xưa nó đã được các người chăn cừu cô đơn xem nó như một cái đồng hồ.Tên tiếng Anh của Bồ công anh hình như có nguồn gốc từ cái tên tiếng Pháp. Vì lá của loài hoa này có những khía sâu nên người ta hình dung đến hàm răng của sư tử, thành thử nó có tên gọi là "dent de lion" hay răng sư tử.




Truyền thuyết hoa Bồ Công Anh


Mỗi câu truyện đều ẩn chứa trong nó các suy nghi của người kể, của người viết gửi đến các người nghe, người đọc những suy nghĩ và hàn huyên!!! Tôi kể anh chị nghe thêm một truyền thuyết nữa về một lòa hoa: Hoa Bồ Công Anh

Lời tiên tri hay lời cầu nguyện?


  • Sẽ chưa thể nào quên
  • Sau một lần được thấy
  • các nụ hôn vàng cháy
  • Của hoa Bồ Công Anh
  • Trên má cánh đồng xanh
  • ngất ngây và bát ngát

Đã lâu lắm rồi, khi con người mới tạo lên nên nhiều quốc gia và đang nỗ lực củng cố sự vững mạnh của giang sơn mình. tại một vương quốc nọ, cũng tương tự như các quốc gia khác, họ đang sống trong các ngày tháng trước hết của một thời kỳ lớn mạnh mạnh mẽ. Cả sơn hà hình như sôi động và phân kính với sự phát triển.


Ở nơi đó, trong một các hội viên trong gia đình của vị quan có hai người đàn ông, một người còn tương đối nhỏ, người đàn ông còn lại đã bước sang lứa tuổi 14. sinh hoạt của các thành viên trong gia đình so với đa số mọi người được coi như êm đềm và đủ đầy. Thế tuy vậy, cho đến một ngày, người cha gọi người đàn ông lớn và hỏi:" sống ở trên đời việc to nhất so với người con trai là gì?"



Người con trai trả lời: "Là một người con giai thì nên học tập và tập luyện, còn là một người con trai thì phải giữ được một cái khí cốt của một người con trai".

Người cha cau mày và nói: "Vậy là con biết mình phải sống thế nào rồi hả?".

"Dạ"- Người con trai đáp.

Người cha quay lưng đi mà ko nói thêm lời nào.

Trong suốt khoảng thời gian sau, cậu đàn ông lớn không ngừng trải qua bao những thử thách của sinh hoạt. nhiều bài học của từ những người trong gđ đã trui rèn nên một con người, một người đàn ông thực sự.
Cậu con giai 14 năm nào đã trở thành chàng thanh niên cao lớn. Trong trái tim chàng là ẩm ủ bao nhiêu hoài bão, bấy nhiêu thoả ước. Có những mong ước thất nhỏ bé như một câu chuyện tình, có nhiều hoài bão cực lớn như một vị hoàng đế. Có các hoài vọng mà chàng đã giành được, nhiều vẻ vang lặt vặt và có cả các thật bại đầy nước mắt. tận đến một ngày, chàng muốn đi tìm một chỗ đứng riêng cho mình, muốn một sinh hoạt độc lập, chàng đã quyết định ra đi.

Với nguồn lực của mình và số anh em của mình, chàng tự thiết lập cho mình một đội quân. Chàng muốn tự mình tiến hành xây dựng một đế quốc cho riêng mình. Chàng đã ra đi.

Trải qua hàng trăm, hàng ngàn trận đánh. Đi qua biết bao nhiêu ngôi làng, cơ mà những gì chàng giành được ngày càng hùng mạnh, tuy vậy trong đàu chàng mới chỉ vọn vẹn có "kinh nghiệm về sự mất mát".Thời gian dần trôi, mải mê với chính chiến, mái đầu xanh thủa nào đã ngả màu tráng ngà, cái màu của tuổi tác và sự phản chiếu của ánh nắng mặt trời.Vị đại vương, một mình một người chậm bước trên giang sơn mênh mông mà mình hình thành. Ông mải mê đi, đi mãi, và ngừng chân nghỉ trong phòng khác của một căn nhà nhỏ. Ngước mắt nhìn qua cửa sổ, ánh trăng đã lên cao.Trong mắt ông những kỷ niệm như tràn về, từ nhiều tháng ngày thơ dại, đến khoảng thời gian tha hương, xa xứ. Trong đâu ông một loạt nhiều câu hỏi, các suy nghĩ về những gì ông chưa làm được. Ông nhớ nhiều người thân thân, những người bạn, các người ông chưa làm được gì các cho họ…

Ánh trăng đã xuống dần và vị chúa thượng gọi chủ nhà lại và nói: "Khi ta chết hãy chôn ta ở nới cánh đồng thảo nguyên mênh mông ở quê ta. Ta muốn linh hồn ta được về với quên hương, để trở lại với nới ta sinh ra. Dù ta ở đâu, bay xa đến đâu cũng sẽ có một ngày ta trở về mảnh đất đó"…"ta muốn gửi muôn phần hồn ta vào gió, phần theo cha, phần gửi mẹ, phần gửi người ta yêu, phần gửi những người ta đã lỡ hẹn, gửi những người cho ta là ko đúng…"…"mỗi phần hồn là một lời nguyện cầu, nơi ta đến có nụ cười, có toàn quốc mắt,…"

Ít lâu sau vị bệ hạ băng hà. Theo lời căn dặn của ông, ông được chôn cắt ở thảo nguyên mênh mông nơi quê hương ông sinh ra. Và từ nơi ông được chôn cắt mọc lên một loài hoa. Loài hoa lạ khi nở hoa trông như như những chiếc răng của loài sư tử. lúc hoa tàn những cánh hoa bay theo làn gió. các cánh hoa tựa như nhiều cây hoa thu hẹp. Dựa mình theo gió mà bay…

Loài hoa đó được gọi tên hoa Bồ Công Anh… nơi gửi gắm những lời nguyện ước…
Read more…

Sự tích hoa Violet - Loài hoa mang tên người con gái bạc phận

02:19 |
Chắc hẳn bạn đã biết đến loài hoa tên Violet và ý nghĩa của loài hoa này. Và cũng chắc hẳn rằng không phải ai cũng biết đến sự tích về loài hoa màu tím này. Cùng Blog ý nghĩa các loài hoa tìm hiểu câu chuyện về Loài hoa mang tên người con gái bạc phận nhé.

Sự tích hoa Violet - Loài hoa mang tên người con gái bạc phận


Ở một tỉnh miền nam nước Pháp, nơi có các cánh đồng cỏ xanh rì như những dải lụa xanh thăm thẳm, óng ánh trong ánh nắng là những dòng suối trong veo, các thảm hoa tươi thắm sặc sỡ màu sắc của sự phồn vinh, những đàn bò thản nhiên gặm cỏ, từng đàn gia súc chen chúc nhau, nơi đó có một trang trại rộng xa bạt ngàn của một vị Bá Tước đầy uy quyền và giàu có


Ông ta có toàn bộ mọi thứ quí giá nhất trên đời, mặc dù thế điều mà ông ta vinh hạnh nhất đó chính là cậu con trai độc nhất vô nhị. Cậu chủ Anfaret là một chàng trai thật rất tuyệt, rất điển trai, tinh tường, phong lưu phong nhã và rất tài giỏi. Chàng có sức hút rất mãnh liệt với toàn bộ các cô gái con nhà quí tộc trong vùng, chàng là niềm hãnh diện của cả dòng tộc. sinh hoạt yên bình trôi qua, cho đến một ngày hiện diện cô gái làm vườn mới, tên nàng là Violeta.

Violeta là một cô gái con nhà nghèo, nhà nàng nghèo nhất trong vùng, thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong xã hội khi bấy giờ. Nàng ko có một nhan sắc lộng lẫy nhưng mà vẻ dịu diền trắng trong thanh thoát ngây thơ toát ra từ bộ mặt dịu diền như Đức mẹ của nàng đã khiến cả khu vườn như sáng bừng, khu vườn nhờ có bàn tay nàng càng rạng rỡ - sáng lạng sắc hoa. Và cũng chính bộ mặt như thiên thần ấy đã làm cho trái tim chàng Anfaret dao động và ái tình đã đến. Vượt qua khoảng cách từng lớp, họ đến với nhau thật đằm thắm mê say, tuy vậy vào thời đó sự khác biệt tầng lớp đã gây ra bao mối tình, không ai chấp nhận mối tình ấy và rồi ái tình đó đã đến tai cha mẹ chàng, sóng gió bắt đầu bật lên cho đôi giới trẻ.

Cha chàng trai đã nổi tam bành, ông cảm nhận thấy thật nhục nhã và ra sức cản trở ái tình của họ, mẹ chàng thì ngày càng căm ghét ra sức hành hạ nàng Violet, nhưng mà nàng vẫn cắn răng chịu chứa hầu hết. tuy nhưng lẽ đời vốn vậy, ái tình càng cản trở thì càng trở lên tha thiết, có mối quan hệ thân thiết hơn. Họ vẫn dấm dúi gặp nhau, vẫn trao cho nhau những nụ hôn nhiều vòng tay nồng ấm, hình như mọi thứ chẳng thể ngăn trở được tình yêu của đôi bạn trẻ.

Rồi một hôm cha mẹ chàng cũng phát hiện ra và trận bão thịnh nộ xoáy trút lên người nàng Violeta . Ông ta giam hãm Anfaret vào phòng rồi cho gọi Violetta đến, sau một trận đòn ông ta tuyên bố nếu nàng vẫn còn vẫn sẽ gặp Anfaret thì ông ta sẽ đuổi nàng ra khỏi nhà. Ông không được cho phép một người thuộc giai cấp bần cùng nhất trong xã hội như nàng trong nhà được, nếu nàng yêu Anfaret thì hãy rời xa chàng, vì nếu ko chính nàng sẽ ngăn cản sau này của chàng, nếu yêu nàng chàng Anfaret sẽ mất tất cả, sẽ không còn địa vị danh dự trong xã hội, ông ta còn đe doạ sẽ bắt mẹ nàng để làm căng thẳng. Biết là dù có khóc lóc lạy van cũng vô ích trước sự sắc đá của Bá tước, vì tình ái đậm đà với Anfaret, vì lòng hiếu nghĩa, Violeta cuối đầu chấp nhận từ đó nàng bắt đầu xa lánh Anfaret…



Nhưng Anfaret là một chàng trai kiên định, chàng không vì thế mà khuất phục… Chàng vẫn tìm đến Violeta dù nàng cố tình cố ý tránh mặt. Ngày qua ngay phụ huynh chàng rất nổi khùng, Bá tước cố cố gắng ngăn trở họ, tuy nhưng vẫn bất lực. Cuối cùng, một hôm ông ta đã nghĩ ra một cách, bèn gọi Anfaret lại và nói :

– Ta sẽ không cản ngăn con nữa, cơ nhưng mà con phải hứa với ta một đìều kiện, con phải lên Paris học thành tài, sau 5 năm quay lại ta sẽ cho con cưới Violeta, nếu con không chấp thuận ta sẽ gả cô ta cho Adrey người làm vườn xấu xí, hãy vì sau này của con cũng giống như của nó mà quyết định đi. Một là sau khi trở lại con sẽ có Violeta, hai là hai đứa sẽ mất nhau mãi mãi. tuy thế khi con ra đi, nó vẫn phải ở lại đây làm việc như trước. Hãy lựa chọn đi con trai yêu quí của ta!

Trước quyết định đó, đôi bạn teen đành phải xa nhau và hứa hẹn ngày trở về. Đêm cuối cùng bên nhau, nước mắt nàng thấm đẫm vai áo chàng, Anfaret hứa rằng sẽ trở về để cưới nàng làm vợ, chàng hứa rằng sẽ viết thư về luôn luôn cho nàng, hãy vững tin và chờ chàng trở về, bởi tình ái chàng dành tặng nàng mãi mãi không gì có thể ngăn cách được. tuy nhưng Violeta hình như linh tính được rằng có nhẽ đây là lần cuối cùng họ còn được bên nhau, nhưng nàng vẫn lặng im vì không muốn làm chàng xao lòng. Chàng Anfaret ra đi, mang theo trong lòng hình ảnh thân yêu và đôi mắt đớn đau của nhân tình.

Violeta tại lại trang trại chịu mọi sự hành tội của các hội viên trong gia đình Bá Tước, họ xem nàng như cái gai trong mắt nên không từ một mưu mô nào để hành tội nàng, cơ mà Violeta vẫn cắn răng chịu đựng hầu hết vì tình ái dành tặng Anfaret. thế nhưng rồi ngày qua ngày, bóng chim tăm cá, nàng chẳng hề nhận đuợơc tin chàng, ko một lá thư hay lời nhắn quay về trang trại. Nàng lặng thầm mỏi ngóng trông đợi, bao đêm nàng khóc ướt sũng gối vì thất vọng…. Rồi một hôm, mẹ chàng đưa cho nàng một bức thư báo và nói rằng hãy quên Anfaret đi, vì chàng gần cưới con gái Nam tước bạn của Bá Tước tại Paris. Nghe tin như sét đánh ngang mày, nàng bất tỉnh nhân sự trước nỗi đau ấy, nàng đau thương hầu như chết lịm, cũng từ hôm ấy nàng trở lên câm lặng. Sự hành tội cùa các thành viên trong gia đình Bá tước càng ngày càng cay nghiệt hơn, nàng không được ăn no, phải dậy từ sáng tinh sương, công tác quần quật từ sớm tới khuya, lại thêm phần đau khổ trong lòng, uất hận vì chàng Anfaret bạc tình nên sức khoẻ của nàng ngày một suy sụp. Và rồi một đêm mưa gió họ đã đuổi nàng ra khỏi nhà, từ đó ko ai còn biết thông tin gì của nàng nữa.

Còn về phần Anfaret, 5 năm sống nơi thủ đô Paris hoa lệ, TY của chàng không hề suy chuyển, bóng dáng nàng Violeta vẫn lung linh trong trái tim chàng, chưa một ngày nào chàng ko nhớ về người tình đang tại trang trại chờ chàng quay lại. Mỗi tuần chàng đều gửi một lá thư về cho nàng, khích lệ nàng hãy ráng đợi chàng quay lại, tin cẩn tình ái của chàng, rằng cuộc đời chàng chỉ yêu độc nhất vô nhị có nàng mà thôi, chàng sẽ quay lại và cưới nàng làm vợ. nhiều than ôi, cả chàng và Violeta nào có ai ngờ, những lá thư tình yêu ấy chưa bao giờ đến được tay nàng Violeta. Chàng có nào ngờ lúc chàng ra đi bao sóng gió đã đổ ập lên người chàng thương yêu. Chàng vẫn tin rằng bằng sự nỗ lực của mình để học thật nhanh mà trở về ….
Và rồi ngày cuối cùng của 5 năm đã đến, gần đến ngày quay về. Trước ngày tốt nghiệp, chàng muốn trở lại sửng sốt để báo tin cho nàng biết rằng chàng sắp được cưới nàng, rằng họ gần được bên nhau. mặc dù vậy hỡi ôi, khi chàng quay quay lại nhà thì mọi thứ ko còn như trước, nàng Violeta đã không còn tại đó nữa, các thành viên trong gia đình chàng cố hết sức bôi xấu nàng cơ nhưng mà Anfaret chẳng hề tin. Chàng như rồ dại chạy khắp nơi kiếm tìm bóng hình nhân tình, chàng óan hận phụ huynh đã đuổi nàng, hành tội nàng qua lời kể của Adrey người làm vườn, cũng là người đã đối đãi với Violeta cự kỳ tốt.

Chàng bôn ba khắp nước Pháp tìm nàng, hỏi han người quen, chàng không tiếc gì tiền bạc đi khắp nơi dù thế vẫn bặt tin nàng. cho tới một ngày, trải qua bao tháng tìm kiếm tuyệt vọng, sức cạn lực kiệt, chàng lâm bệnh nặng tưởng hình như chẳng thể qua khỏi, phụ huynh chàng xót con nên đành phải tung tiền ra thuê mướn người tìm kiếm lần nũa, mặc dù vậy bóng dáng nàng Violeta vẫn biệt tích. Họ ân hận vì đã gây cảnh đau lòng để giờ đây nhìn đứa con trai thương yêu đang ngấp ngoải trên giường trong nỗi khổ đau tột đỉnh. Họ đã đưa tin khắp nước Pháp nếu ai tìm thấy nàng Violeta họ sẽ ko tiếc bất kì thứ gì…Hai năm trôi qua, bệnh tình chàng Anfaret càng ngày càng trầm trọng, cả dòng họ hầu như tuyệt vọng thì một hôm xuất hiện một cậu bé rách rưới với bộ dạng buồn phiền khiếp vía ngưng lại ở trang trại đem tới thông tin về Violeta, nhưng cậu bé chỉ đòi gặp chàng Anfaret và chỉ để nói riêng với chàng. Nghe được tin này, chàng Anfaret chợt bật dậy, chạy như bay đến bên cậu bé, ôm chầm lấy cậu mừng rỡ mà không kịp nhìn trực tiếp vào đôi mắt đang rơi lệ của cậu, cậu bé ấy chính là em trai của Violeta. Cậu bé đưa tay ra cho chàng và nói : " Cậu chủ hãy đi theo cháu!"
Dường nhu có một sức mạnh thúc đẩy, chàng Anfaret cố gượng đi theo cậu bé, đi thật xa, thật lâu, về tận một vùng thật đìu hiu, một nơi rất xa nông trại mà không ai có thể ngờ tới,. Cậu bé liên tiếp thúc hối chàng đi thật nhanh, trông câu rất vội vã….Quãng đường xa khiến Anfaret như kiệt sức, bố mẹ chàng cũng hầu như không đủ sức để đi tiếp, muốn được nghỉ ngơi mặc dù thế cậu bé vẫn không muốn ngừng, cậu luôn thúc hối mọi người đi thật nhanh, cậu nói : "Xin nhiều ngài hãy theo cháu mau lên kẻo ko kịp."

Anfaret chừng như tâm linh được điều ko lành đang xảy đến nên chàng vẫn tiếp tục được xuất phát. Và rồi, khuất sau nhiều đỉnh núi kia là một vùng quê thật vắng vẻ nghèo nàn, trong một căn hộ u ám nàng Violeta đang trong cơn hấp hối., xanh xao gầy gò, chỉ còn đôi mắt như đang đợi mong điều gì, đôi môi nàng trong cơn mê sảng vẫn gọi tên Anfaret không thôi. Anfaret sửng sốt đớn đau, chàng vừa chạy đến quỳ bên nàng thì cũng được coi là khi nàng nhắm mắt nhắm mũi, ko còn kịp nhìn thấy Anfaret. Chàng bật khóc gào thét tên Violeta, lạy van mọi người hãy cứu lấy nàng…nhưng …mọi người đều quay đi và rơi lệ…Violeta đã mãi mãi ra đi mà ko kịp nhìn thấy gương mặt của người nàng yêu dấu và chờ đợi….

Cậu bé đã kể cho chàng nghe toàn bộ mọi điều, từ ngày nàng rời khỏi nhà Bá tước, đã mang trong người căn bệnh hiểm nghèo, hậu quả của những ngày bị hành tội ngày ấy…Nhưng nàng vẫn cố thoi thóp sống mong ngày chàng Anfaret trở về…nàng vẫn muốn ngóng chờ ngày chàng về để nói với chàng rằng nàng vẫn yêu nàng, vẫn ngóng chờ chàng…rằng vẫn không tin chàng đã bội phản lại lời thề hứa năm xưa…rồi mới thanh thản ra đi…nhưng hầu hết đều đã muộn…nàng đã ra đi ko kịp nói lời trăn trối…ko kịp nhìn thấy chàng Anfaret…

Cha mẹ chàng nhìn thấy cảnh thương đau đó đã gục xuông trước mặt nàng mong nàng tha thứ…nhưng nàng nào còn biết gì?

– bố mẹ đã vừa lòng chưa?- Anfaret gào lên thảm thiết – những người đã toại nguyện chưa? Nàng đã ra đi thật rồi, nàng bỏ ta rồi, ta còn sống để làm gì nữa" – Ánh mắt và giọng nói của Anfaret như vang từ cõi xa xôi nào đó….

Đám tang Violeta được đưa về trang trại đơn vị chịu trách nhiệm với nhiều vòng hoả hồng trắng bốp, trắng thuần chất như bộ mặt im lìm giá lạnh của nàng Violeta. Còn Anfaret, chàng ôm lấy linh cữu của Violeta không rời, môi chàng mấp máy gọi tên người tình như một kẻ mất trí…Ai nhìn vào đều cũng phải rơi lệ, khuyên giải thế nào chàng cũng bỏ ngoài tai. Và từ đó, chàng chẳng hề rời khỏi nàng, ngày này sang ngày khác chàng vẫn ngồi im lìm bên mộ nàng, nỗi đau ấy không được vơi đi, Anfaret như một kẻ mất trí, chỉ biết kêu tên nàng trong nỗi đau tột độ. tình ái ấy quá lớn, tình yêu ấy đã trở nên bất tử trong lòng chàng. cha mẹ chàng trở nên bất lực chưa thể khuyên gì chàng được nữa vì bản thân họ cũng cảm nhận thấy quá ân hận. nông trại hưng thịnh ngày nào giờ đây chìm trong tăm tối u uất…

Rồi một ngày cuối Đông, vì hết sức và cũng vì quá đau khổ chàng Anfaret đã gục ngã trút hơi thở sau cuối tbên mộ nàng Violeta. chúc thư sau cùng chàng chỉ muốn được chôn chung cùng nàng. Mùa Đông lạnh lẽo trôi qua, mùa xuân lại trở lại nơi trang trại, nơi này chỉ còn lại vợ chồng Bá tước già vắng quạnh, ai cũng thương tiếc cho mối tình của chàng Anfaret và nàng Violeta.

Một buổi sáng thức dậy, người ta bỗng chợt nhìn thấy trên mộ hai người xuất hiện một nhánh hoa màu tím vươn cao trong gió, một màu tím ngát thắm sắc cả khu vườn, cành khẳng khiu tuy nhiên vẫn vững vàng trước gió, vươn cao mạnh mẽ như ái tình bất tử của chàng Anfaret và nàng Violeta. Người ta thương tiếc cho cô gái nết na dịu dàng, tiếc thương cho một mối tình oái oăm thuỷ chung ấy bèn đặt tên cho loài hoa ấy là VIOLET, loài hoa mang tên người con gái bạc phận. Một màu hoa mang màu tìm thuỷ chung!
Read more…

Sự tích Hoa Bách Hợp - Có một ngày như thế

02:18 |
Hoa Bách hợp là loại hoa rất phổ biến ở Việt Nam và bạn có thể vô tình gặp nó ở những nơi bạn đã đi qua như tiệm hoa, văn phòng, bàn làm việc... Nhưng không phải ai cũng biết Sự tích về loài hoa này.

Sự tích Hoa Bách Hợp - Có một ngày như thế


Ngày xửa ngày xưa, ở một miền đất xa xăm luôn ngập tràn ánh nắng có một cô gái tên là Mùa Xuân. Xin các bạn đừng nhầm với bốn mùa bởi lẽ miền đất có tên Ánh Dương này chỉ có một mùa thôi: Mùa nắng. khi ấy, xứ sở này chưa hề có ý niệm nào về mùa khi nắng tràn đầy suốt ngày, suốt tháng, suốt năm. Đúng vậy, nắng trải dài mỗi ngày trong suốt 12 tháng. Bầu trời luôn cao xanh, hoặc thỉnh thoảng điểm xuyết các đám mây màu trắng. Nơi ham thích của Mùa Xuân chính là dòng sông Mê Ly. Nước của sông rất xanh, mỗi lúc Mùa Xuân ngồi bên dòng sông, cô như thấy cả một bầu trời bát ngát đang trải thẳng thật hiền dịu ngay chân cô. Cũng có khi Mùa Xuân ngồi đọc sách trong nắng bên bờ sông, mải miết, si mê cho tới khi hoàng hôn lừng chừng nhuộm màu hồng trên dòng sông. Cô chỉ quay về nhà khi những chiếc thuyền mải miết rong chơi đang tiếc rẻ ghé vào bờ.


Cuộc sống cứ lặng thầm trôi như vậy qua mỗi mùa nắng, nơi mặt trời thường ghé chân bên dòng sông trước khi chìm dần phía chân trời xa. Cũng có thi thoảng Mùa Xuân tự hỏi không biết nhà của mặt trời nơi đâu, hôm nào cô cũng thấy thái dương đi qua nơi ấy phía chân trời, và biến mất trong ráng chiều đỏ ối, hệt như một người thợ lặn bí hiểm.

Có một ngày, Mùa Xuân băng qua khu rừng kề bên dòng sông đến thăm cô bạn mùa hạ. Nhà của mùa hạ là một khu vườn bát ngát, chung quanh có nhiều cây. Phía sân sau nhà rất rộng và có một bãi cỏ lớn lao xanh mướt. Từ bãi cỏ này nhìn ra bờ sông cũng thấy kim ô đang rong ruổi trước khi lặn mất về tòa nhà bí hiểm của mình. Mùa Xuân rất tuyệt tới nhà mùa hè chơi. mùa hè là một cô gái rất vui vẻ, duyên dáng. Hơn thế, cô rất quyến rũ bởi lẽ cô thường đơn vị chịu trách nhiệm những bữa tiệc lớn với các món ăn rất ngon, và thỉnh thoảng rất lạ. mùa hè đang có nhiều bạn bè, và căn hộ của cô là nơi tụ họp của anh em để tiêu khiển giải trí và ăn uống. ở bãi cỏ sau nhà, vào thời điểm chiều muộn nhiều ngày Mùa Xuân qua chơi với mùa hạ, họ thường ngồi rủ rỉ tâm sự đủ thứ chuyện. Và thỉnh thoảng, lũ thỏ cũng ngó nghiêng ra nghe lóm chuyện của hai cô gái. mặc dù thế con sóc xám béo mập thì khi nào cũng tất bật bận rộn ăn uống trên các cành cây sồi. Nếu có thấy chúng nghiêng nghiêng cái đầu thì cũng ko phải chúng đang dỏng tai nghe chuyện của Mùa Xuân và mùa hè đâu, chúng chỉ nghe xem có quả sồi nào rơi xuống thì sẽ hạ cánh ở đâu là chúng nhào tới tranh nhau tha về hốc tổ.

Hôm ấy, mùa hè đơn vị chịu trách nhiệm buổi tiệc cuối cùng của tháng 8 và cô nói đó sẽ là bữa tiệc đặc biệt vì có một món ăn mới mà cô vừa mới thử nghiệm công thức. Mùa Xuân đi dọc theo bờ sông, và xa xa phía bên tay trái, kim ô cũng đang rảo gót nhiều bước cuối cùng trong chuyến đi của một ngày. Chợt Mùa Xuân muốn bước nhanh hơn như để xem ác vàng có theo kịp cô hay không, nhưng được một khi cô thấy mỏi chân, dù vậy rồi cô chợt nghĩ ra một sáng kiến phiêu lưu: Theo ác vàng đi tìm xem ngôi nhà mà thường ngày ông vẫn quay về. Mùa Xuân đi qua nhà của mùa hè, cô cứ đi mãi đi mãi dọc bờ sông theo các tia nắng cuối ngày. tuy nhưng khoảng cách giữa Mùa Xuân và kim ô càng lớn dần lên khi cô tiến về nơi rộng nhất của dòng sông. Rồi cô không thấy sườn mặt tròn vo đỏ gay của ác vàng nữa. không biết có phải vì mệt và nóng mà ông đã nhày ùm xuống dòng sông tắm gội hay ko. Mùa Xuân chỉ thấy phía đường chân trời có một khoảng sáng rực màu cam. chung quanh cô nắng sắp tắt. Cô quyết định quay ngược quay về, đến nhà mùa hạ cho kịp buổi party.


Khi đến cổng nhà mùa hạ, trời đã nhá nhem tối. mùa hạ đưa Mùa Xuân ra bãi cỏ rồi chạy đi lấy nến và đèn chuẩn bị thắp quanh vườn. Mùa Xuân thở phào vì cô không đến quá muộn. Cô nhìn quanh thấy hôm nay rất đông khách, nhưng mà lũ thỏ và sóc chắc đã trốn hết hoặc sẵn sàng đi ngủ trong nhiều hốc cây và bụi rậm. thình lình, có một bàn tay từ phía sau đập lên vai cô, và giọng một anh chàng nào đó đầy phấn khích:" Này, Mùa Hè". Mùa Xuân quay mặt lại, giọng nói phấn khích kia chợt nhỏ dần theo nắng tắt: "Ồi, xin lỗi". lúc ấy, mùa hạ mang nước ra cho Mùa Xuân, cô vui vẻ giới thiệu với Mùa Xuân: "Đây là bạn cũ của tớ, Mùa Đông. Còn đây là Mùa Xuân, cô bạn hoàng hôn của tớ. Chúng tớ vẫn hay ngắm hoàng hôn ở nhà tớ. Còn nhà cô ấy thì tại phía sớm mai cơ. nhưng cô ấy tuyệt vời qua đây ngắm mặt trời lặn với tớ cho đỡ buồn". Mùa Đông chào hỏi rất tươi cười, và anh cũng giới thiệu cô bạn gái của anh tên là Mùa Thu. trò chuyện một khi thì Mùa Xuân mới biết, Mùa Đông sẽ dọn về sống ngay cạnh bờ sông Mê Ly, rất sắp nhà của mùa hạ. buổi party hôm ấy rất vui vẻ, mặc dù thế những lần sau Mùa Xuân không gặp lại Mùa Đông và Mùa Thu lúc cô qua chơi nhà mùa hè.

Nhưng chỉ hơn một tháng sau, mùa hạ lấy chồng. Và cô dọn đến nhà chồng ở một vùng duyên hải rất xa xăm. mùa hạ nhờ Mùa Xuân trông nhà hộ cô. các buổi tiệc vui vẻ ko còn diễn ra tại khối nhà ấy nữa. Và Mùa Xuân rất nhớ cô bạn mùa hè. Có đôi khi cô nhận được thư của mùa hạ và một bức tranh cô vẽ lãnh hải dài và bầu trời xanh thẳm. nghe đâu bầu trời ở dòng sông Mê Ly không còn xanh như thế khi mùa hạ ra đi. Cũng dễ thường cô đã mang thai trời xanh theo cô tới miền biển xa xăm kia.
Thời tiết của miền đất dòng sông Mê Ly bắt đầu thay đổi. kim ô hối hả về nhà, tia nắng cũng vội vàng trốn đi sớm hơn. Có một buổi chiều, Mùa Xuân ngồi một mình đọc sách bên bờ sông. mặc dù vậy cô quyết định đi về nhà (đó là một cuộc đua nho nhỏ giữa cô và thái dương, vì cô ko muốn nhìn thấy kim ô trốn vào nhà trước). Trên đường đi, cô nhìn thấy Mùa Đông, cơ nhưng mà anh đang chạy khá là nhanh nên ko chú ý đến cô. mùa hè đã mang đi nụ cười tươi vui và các tia nắng ấm tới miền biển mất rồi.

Tháng mười một, một cô bạn khác, bí ngô, mời Mùa Xuân đến nhà cô ăn tiệc. Mùa Xuân đến rất sớm và cùng bí đỏ thổi nấu. Thật sửng sốt, khi Mùa Xuân gặp lại Mùa Đông. Lần này anh đi một mình. bí rợ bảo Mùa Thu đã về thăm g.đình, và cô không thích sống tại miền nắng này. Mùa Xuân hầu như chơi trò chuyện với Mùa Đông. Anh lầm lì ngồi một góc. Với cô, đó là một con người bí ẩn, cô tò mò về cái vẻ xa xôi của anh, một sự thay đổi hoàn toàn trái ngược.


Năm ấy, trời thay đổi, lá cây tự dưng đổi màu. lúc đầu, Mùa Xuân cũng thích nhìn những chiếc lá xanh đổi sang xe màu vàng, màu đỏ rất đẹp. cơ nhưng mà có một ngày trời mưa, lá rụng xờ xạc thành một lớp thảm ướt, nhiều con sóc cúm rúm trên cành ngẳng nghiu lỏng chỏng vài chiếc lá.

Cuộc sống đã thay đổi, Mùa Xuân tiếc các ngày nắng chói chang, tiếc nhiều lần nhìn thái dương hấp tấp tìm chốn nghỉ chân. Trời có vẻ se se lạnh, khi ánh nắng như lười nhác và trễ nải hơn. Trời lạnh làm người ta cần nhau hơn, muốn sắp nhau hơn. Cô hay đến nhà bí ngô ăn uống, cô thấy lành lạnh lúc ngồi nhà ăn cơm một mình. những khi, Mùa Đông cũng hay ghé qua, vì anh cũng thân với bí rợ.
Thật lạ, anh hầu như không chuyện trò dù mỗi khi ăn uống cùng nhau, anh rất dễ gần và luôn trợ giúp - hỗ trợ khi nấu ăn, quét dọn - dọn dẹp. Vài lần, anh cũng mang một số món ăn đến góp vui. Mùa Xuân thấy anh rất cởi mở trò chuyện với nhiều người bạn khác trong bữa ăn, cơ mà ko hiểu sao cô luôn biết anh có một điều gì đó ko vui. mặc dầu họ đã quen biết nhau hơn, và có lần cô mời bí đỏ và anh đến ăn sáng. dù vậy cô luôn cảm giác thấy bứt rứt vì một nỗi buồn ẩn kín trong khung mặt vắng nụ cười của anh. Có một lần, cô định mời anh ghé qua nhà cô lúc sáng sớm để ngắm bình minh. Cô luôn tin rằng các tia sáng hửng đông xanh mát là liều thuốc tẩm bổ xua tan những u uẩn trong lòng của cá nhân. cơ nhưng mà rút cuộc, cô cứ để những buổi ban mai trôi qua khi cô âm thầm chìm trong các tia nắng mặt trời mọc, một mình.

Và những ban mai cũng đến muộn hơn, lúc nhiệt độ mỗi ngày càng xuống thấp hơn. Một buổi sáng, cô thức giấc vì nghe tiếng lộp độp trên mái hiên, cô hé mắt nhìn ra cửa sổ. Trời ko mưa mà có nhiều sợi bông màu trắng bay bay trong không trung. lúc nhiều hạt bông trắng ấy rơi xuống đất, chúng tan thành nước, mặt đất bị ướt chút đỉnh. cứ dân miền Ánh Dương gọi các bông màu trắng ấy là tuyết.
Sang tháng 12, trời càng lạnh hơn. nhiều lúc đi đường gió thổi rất lạnh. Có một lần, một cơn bông màu trắng rất lớn ập đến, tuyết ngập tràn nhiều con đường, và phủ màu trắng các cành cây giờ không còn một chiếc lá. Một lần cô ăn tối tại nhà bí ngô. khi cô đi về nhà, bí rợ bảo Mùa Đông đưa cô về nhà vì trời tối và lạnh. Trời tối đen, và gió thổi buốt giá. Cô có cảm nhận thấy tê buốt khi đi bên anh, như thể anh đang khoác một chiếc áo toàn những sợi bông lạnh lẽo. Lạnh nên chẳng ai muốn trò chuyện các. Anh chỉ nói, anh đã sống tại miền đất Ánh Dương và con sông Mê Ly này đã lâu mà chưa bao giờ thấy thời tiết kỳ lạ như vậy. Cô chợt buột miệng, khi cô gặp anh ở nhà mùa hè, anh vui vẻ và trời ấm áp lắm, mà thời điểm này anh ko còn vui như vậy để trời rét thế này. Anh bật cười.

Hôm ấy về nhà, cô lại nhớ nụ cười của anh trong gió lạnh. Cô ngồi đan một chiếc khăn len, cho anh. Chiếc khăn màu trắng như sợi tuyết có điểm nhiều vằn xanh như lá cây gợi nhớ mùa hè. Cô mải miết đan, và lúc đan xong, cô lại đính thêm các tua xe vàng, tại vì cô nhớ các tia nắng hửng đông và cả các vạt nắng cuối lúc mặt trời lặn.

Cô nghĩ đó sẽ là một món quà ấm áp nhất cho anh vào lễ Giáng Sinh.

Đêm Giáng Sinh năm đó, cô cũng đến nhà bí đỏ cùng mọi người đón lễ Giáng Sinh. Cô đã định lúc anh đưa cô về nhà như mọi lần, cô sẽ đưa cho anh chiếc khăn. Đêm hôm đó tuyết rơi cực nhiều, mọi người đều nói đó là lần trước nhất miền đất Ánh Dương có một đêm Giáng Sinh lạ như thế. Tuyết màu trắng óng ánh trong đêm bao phủ đường đi. Cô quyết định không về nhà nữa. Cô sợ lạnh. dù thế cũng có một duyên cớ nữa, trong buổi tiệc Giáng Sinh, Mùa Đông đã nói rằng anh không thể sống tại miền đất lạnh giá này, anh sẽ đi đến một miền đất khác. Một người bạn của anh đang sống tại phía Nam và nói rằng ở đó ấm áp hơn nhiều. Cô rất bối rối, tuy vậy cũng hụt hụt hẫng, và quyết định ko đi về nhà đêm đó, và cũng không nhắc đến món quà Giáng Sinh nữa. Có thể anh nói đúng, miền Nam ấm áp hơn. Đầu tháng 12, cô đã thấy các đàn chim bay từng đàn trên bầu trời về Phương Nam. Cô nghĩ cũng không sao, tại vì ai cũng cần có đôi cánh bay theo tiếng gọi của tự do.


Anh nói cuối tháng Hai anh mới đi. tuy vậy anh sẽ bắt đầu chuẩn bị dần dần cho cuộc sống mới.
Rồi năm mới đến, các ngày lạnh lẽo thi thoảng càng lạnh lẽo hơn. có vẻ như Mùa Đông vui hơn, và đôi lần mỉm cười ấm áp. cơ nhưng mà Mùa Xuân thì càng cơ cực với giá lạnh và những tình cảm của cô. thực tình, cô thấy Mùa Đông chẳng phải là một người lạnh nhạt. Có những khi anh cười thật ấm áp, khi những ngày kim ô chợt mở cửa ló mặt ra cùng những tia nắng trên chòm râu của ông. Tuyết lạnh tan chảy, cô như nghe được những thanh âm nhẹ nhàng róc rách, hệt như tiếng cười của anh. Có lần cô cùng anh và mọi người leo lên những ngọn núi tuyết, ào ào lao xuống trong cảm nhận thấy của trẻ thơ. Mùa Đông dửng dưng ít cười, như bầu ko khí cô cảm tưởng các ngày gió tuyết. các lúc thời tiết như vậy, cô thấy thật ấm áp lúc họ quy tụ với nhau trong nhà bếp, đun nấu. Cô rất là thích làm bánh.

Tháng Hai ngắn ngủi chừng như lại rất dài vì lạnh. Năm ấy, tháng Hai có 29 ngày. Tối hôm ấy, Mùa Xuân đến nhà Mùa Đông để từ biệt trước khi anh đi vào tờ mờ sáng hôm sau. Cô mang theo chiếc khăn mà cô đã đan và đã giữ suốt mấy tháng trời.

Ngôi nhà tối mịt, không đèn, ko nến, chỉ có ngọn lửa leo lét trong lò sưởi. Anh đang ngủ rất thăng bình bên hơi ấm của ngọn lửa. chừng như anh đang mỉm cười. có lẽ anh đang mơ thấy mình vẫy vùng trong ánh nắng của Phương Nam. đột nhiên cô quyết định ko tặng anh chiếc khăn nữa. Cô chợt thấy được đời nào anh ko cần một chiếc khăn như vậy để thấy ấm áp tại một xứ sở khác đầy nắng.

Cô trở lại nhà. Lòng chợt thanh thản. dễ thường nếu anh quay về và nếu miền đất này vẫn còn rét mướt, có lẽ lúc ấy cô sẽ đưa cho anh chiếc khăn. Cô vùi chiếc khăn trong tuyết tại sau vườn.

Sáng hôm sau, Mùa Xuân chỉ đến chào chia tay Mùa Đông. lúc cô ôm anh chào chia tay, cô cảm giác thấy như đã choàng tấm khăn ấy (một cách vô hình) lên cổ anh, vai anh (mãi mãi).

Tháng Ba trời ấm áp hơn, ko còn tuyết rơi nữa. tuy thế tuyết vẫn chưa tan.


Rồi một ngày cuối tháng Ba, tuyết sau khu vườn tan hết, lúc cô nghe tiếng nước tan chảy róc rách. Cô rất bất ngờ vì chiếc khăn ko còn ở đó nữa.


Rồi sang tháng Tư, trời ấm hẳn và thưa thớt nhiều cơn mưa rào. Cô thấy sau vườn mọc lên một cây nhỏ, nổi lên giữa đám cỏ. Cây mọc rất là cao, chỉ có một cành thân lớn độc nhất, lá xòe xung quanh rất nhiều tầng. Rồi giữa mát mẻ những cơn mưa rào, nhiều nụ trắng muốt chúm chím lộ diện. các nụ hoa chìa ra ngoài hoặc mọc thẳng vươn lên cao. lúc hoa nở, cánh hoa như các dải khăn xòe ra, và nhụy hoa xe màu vàng rất giống những sợi tua xe màu vàng của chiếc khăn cô đan. Cô mê say chăm nom các bông hoa và đặt tên là Hoa Bách Hợp với mong muốn một ngày cô sẽ gặp lại anh tại miền nắng gió, và nhiều bông hoa hiền dịu này sẽ như chiếc khăn len hiền hòa mà người ta cần che chở lúc gió rét.

Những bông hoa nở luôn hướng ra chung quanh, hoặc vươn cao thật kiêu hãnh mà như tìm kiếm ai, ngóng chờ ai.

Và từ ấy, Mùa Xuân cứ miệt mài coi ngó nhiều khóm hoa bách hợp mới, mải miết như lúc cô đan khăn len những ngày giá lạnh.

Cô mong Mùa Đông sẽ quay về, mong một ngày tái hợp.

Hết tháng Tư, hoa bách hợp cũng héo tàn, mặc dù thế cô lại trồng thêm những cây bách hợp mới và chúng có nhiều màu khác nhau. mặc dù vậy riêng tháng Tư, là khu vườn đầy các bông hoa màu màu trắng thuần chất, trắng muốt nõn nà.

Hoa bách hợp thường có rễ dạng củ nằm cuộn sâu dưới đất như những cuộn len. Chờ dệt nhiều tấm khăn màu trắng thơm dịu dàng của Mùa Xuân.

Mùa Xuân cứ trồng hoa, đem tới biết bao màu sắc cho miền đất Ánh Dương, và ông kim ô chừng như cũng ngửi thấy mùi hương thơm như bánh ngọt của hoa nên đã mở cửa lớn hơn.

Và lại các ngày nắng ấm, các hoàng hôn nhuộm nắng.

Mùa Xuân nhận được thư của mùa hè cô sẽ trở về thăm bạn.

Cũng có thể Mùa Đông cũng sẽ quay về với cô bạn gái Mùa Thu.

Mùa Xuân chợt mỉm cười lúc nghĩ đến ngày được gặp lại hầu hết bạn hữu. Và Mùa Xuân vẫn mong Mùa Đông quay lại. Mùa Đông có nhiều khi thật thờ ơ.

Nhưng, không lẽ cô nhớ nụ cười của anh nhẹ nhàng như tiếng băng tan thành nước chảy róc rách. Cô nhớ cảm nhận thấy cô cần ngay cạnh người khác lúc gió lạnh.

Và từ ấy, có bốn mùa trên xứ sở Ánh Dương. ko còn các ngày nắng dài vô tận theo tháng năm nữa. khoảng thời gian trong mỗi năm cũng thay đổi và khác đi

– Mùa Xuân là mùa hoa Bách Hợp nở, báo trước sự tụ họp của các người bạn
– mùa hè là mùa của tiệc tùng, hội hè vui vẻ, sum họp. Như khi mùa hạ trở về với những buổi tiệc của cô.
– Mùa Thu là khi đang có nhiều sự chia ly. chẳng những là lúc mà Mùa Thu ra đi, mà chính cả mùa hạ cũng đi mất. Chỉ còn lại Mùa Đông với các nỗi buồn và nhớ mong.
– Mùa Đông là khi nụ cười trở nên lạnh giá. Và Mùa Đông chỉ ấm áp lên lúc Mùa Xuân đến sắp, khi ấy thiên nhiên sẽ nở nụ cười.
Read more…

Sự tích và ý nghĩa hoa Anh thảo

02:18 |
Cùng Blog Ý nghĩa các loài hoa tìm hiểu về Sự tích và Ý nghĩa của Hoa Anh Thảo nhé

Sự tích Hoa Anh thảo


Theo truyền thuyết, một ngày nọ, Thánh Peter nghe tin đồn rằng mọi người đang tìm mọi cách vào thiên đàng bằng cửa sau, thay cho bằng cửa trước mà ông đang giữ chìa khóa. Ông rất giận vì sự thiếu quý trọng đó đến nỗi làm rơi chùm chìa khóa xuống trần thế. 



Thế là chúng cắm rễ, nở ra nhiều bông hoa Anh Thảo. ở Đức, Anh Thảo được biết đến với cái tên Himmelschlüsselchen, có nghĩa là "những chiếc chìa khóa nhỏ của Thiên Đường". Anh Thảo được coi như bông hoa thần tiên tại Ireland và xứ Wales, được những ngọc nữ ham thích và bảo vệ

Ý nghĩa hoa Anh thảo


Hoa Anh Thảo xuân nở, báo hiệu sự trở về của mùa xuân, khi các cơn gió lạnh và sương giá trắng xóa đã qua đi tuy vậy các ngày ấm áp tươi sáng của mùa hè lại chưa tới. vì vậy, loài hoa này là biểu tượng ưu thế của sự ưa nhìn và dung nhan tuổi thanh xuân, là đại diện cho độ tuổi giữa con trẻ và thiếu nữ, tuổi dậy thì. 

Tên của nó bắt nguồn từ chữ Latin Prima Rosa, hoa trước hết trong mùa. mặc dù vậy, cũng có một vài quan niệm khác cho là hoa Anh Thảo còn có ý tức là sự không kiên định, thiếu bền chí, thiếu tự tin, hay đổi thay. Còn với tâm hồn thi sĩ của Shakespeare, ông nhìn những đóa Ngọc Trâm bằng cái nhìn ảm đạm-khi trong một bài thơ-ông so sánh loài hoa này với các nàng thiếu nữ chết tại tuổi trẻ.
Read more…

Ý nghĩa và truyền thuyết hoa Đồng thảo

02:18 |
– Này, Phianca – một cô gái má đỏ, nguyên là em của hoa Anh Túc, ba hoa nói – Cậu có thể biểu diễn cả dàn nhạc được đấy, cậu sẽ thu được ối tiền!

– Ôi, mình có qua trường lớp nào đâu. – Phianca đáp – Tớ rất vui, nếu tiếng đàn của tớ đem lại niềm vui cho mọi người.



– Nếu cậu có tiền, cậu sẽ tha hồ ăn diện – Cô gái má đỏ khuyên – Chả lẽ ngày thường cũng tương tự như trong ngày hội cậu chỉ mặc độc nhất vô nhị bộ cánh xanh thôi à.

– Thế này cũng được rồi, còn ăn diện thì tớ không dám màng – Phianca giải đáp.

– Này nhé, nếu có tiền, cậu sẽ mua hẳn một chuỗi vòng bằng ngọc trai, quàng lên cái cổ thon thả của mình ấy – Hoa Uất kim cương ưa nhìn chen vào – Biết đâu người ngoài chẳng để mắt tới.

– Cổ tớ ngẳng nghiu, khó coi lắm. các vòng châu báu vậy nên đâu phải để cho tớ. Cứ giản dị thôi.

– Cậu cứ như con trẻ ấy, nói chẳng nghe gì cả, – cô gái má đỏ nổi khùng, vừa cong các môi lên vừa mỉm cười nhìn về phía hoa Rẻ Quạt đang đứng bên kia đường.

Rẻ Quạt không mỉm cười đáp lại vì nó đang bị tiếng đàn của Phianca thu khiếp vía kinh hồn. nhiều nhạc điệu huyền hoặc từ cây đàn vĩ cầm kia cứ lan xa, lan xa mãi, tựa như bài hát du dương về ái tình và tình bạn bất tử. Phianca ngừng chơi. Hoa Lưu Ly mắt xanh bèn cúi sát sắp nó, thì thào:

– Cậu có thấy Rẻ Quạt nhìn cậu như thế nào chưa? Như bị thôi miên vậy. Nó phải lòng cậu rồi!

– Rõ thật là! – Phianca khẽ thở dài 


– Mình thuộc diện xấu mã. Ðứng kế bên chị má đỏ và Uất hột xoàn, mình chỉ là con lọ lem thôi. Rẻ Quạt xinh trai thế kia, nó phải lòng mình vì lẽ gì cơ chứ? có lẽ nó yêu âm nhạc và thích nghe tiếng đàn của mình thì đúng hơn, còn cậu thì định lừa mình để rồi sau đó lại cười vào mũi mình là con ngốc cả tin chứ gì… Phianca đã trả lời như thế dù thế trái tim nó cứ chộn rộn khôn nguôi. Nó bắt đầu kẹp chặt chiếc vĩ cầm xanh vào vai và giãi bày nỗi buồn cùng những ước muốn của mình qua một nhạc điệu êm ái. Qua tiếng đàn của nó, người nghe có cảm giác thấy êm ấm trên đời này thật bất tận, chỉ việc chìa tay ra mà đón nhận, và toàn bộ những gì mà bạn ước muốn như tình yêu, tình bạn và niềm vui, sẽ lần lượt đến với bạn, tựa như các tại sao trên bầu trời mùa hạ đang rớt xuống.

Tiếng đàn của Phianca ngưng bặt. Rẻ Quạt cứ day dứt trong người, nếu như Tử Ðinh Hương ko nói khẽ vào tai nó:

– Rẻ Quạt ơi, cậu sẽ là một thằng ngốc nếu để tuột hạnh phúc khỏi tầm tay. Chả lẽ cậu ko thấy Phianca chơi đàn chỉ muốn cho mình cậu đó sao! Nó đã phải lòng cậu rồi, đến thằng thong manh cũng thấy được!

– Làm sao cậu biết được? 

– Rẻ Quạt tỏ vẻ ko ưng ý – nó tương tự như một nhà nghệ sĩ lúc nào cũng mơ mộng trên bầu trời xanh, xa lạ với nhiều tình cảm trần thế, nó sống với nghệ thuật riêng mình và một chàng trai tầm thường như mình, đối với nó không hơn một cọng rơm.


Một buổi chiều ấm áp, Phianca chơi bản Xônát ánh trăng. thoạt đầu âm nhạc vang lên một nỗi buồn khó hiểu, một lời cầu xin bứt rứt, nỗi sầu muộn bị thoái thác tuy thế rồi âm điệu được chuyển ngay sang các lời nỉ non đắm đuối, đầy quyến rũ, giục giã và cứ vậy mà mãnh liệt hơn lên, kêu gào đòi được hạnh phúc.

Cô gái má đỏ đứng ngay cạnh Rẻ Quạt trút một hơi thở đầy si mê. Tiếng thở của nó như một thứ rượu làm say lòng người. Rẻ Quạt đã bị nhiễm hơi men và đang mê mẩn cả thần kinh.

Phianca đã biến hoá thành thanh âm cây đàn, còn cô má đỏ thì áp sát toàn thân vào người nó, hôn hít nó, hàn huyên với nó những lời âu yếm, còn Rẻ Quạt thì đã bắt đầu cảm nghĩ được cô má đỏ kia chính là ấm cúng của mình. Sáng hôm sau, lúc Rẻ Quạt vẫn còn đang nhớ lại và luyến tiếc phút giây đầy vui sướng thoảng qua thì cô má đỏ đã thông báo cho anh chị gái về đám cưới sắp tới của mình. Như thường lệ, mọi người hoan hỉ chào mừng chàng rể và cô dâu, đồng thanh chúc họ yên ấm của cải đầy nhà.

Cô má đỏ hài lòng quay một vòng khiến chiếc váy đỏ xoè ra, còn Rẻ Quạt thì cứ đứng giậm chân tại chỗ, vẻ bàng quan như không hề có ý định cưới cô má đỏ làm vợ.

Sau tiệc cưới, mọi người phải nhảy đầm và thế là Phianca bắt đầu chơi một bản nhạc vanxơ và pônca. trong lúc khách khứa còn đang say sưa với vũ điệu thì ông bố Uất hột xoàn bỗng ra hiệu cho người chơi vĩ cầm và thế là một không khí câm lặng nặng nề trùm lên. Quả là trong đợt nhộn nhạo, không ai hay rằng Phianca đã biến mất. Mãi tới thời điểm này cô má đỏ mới nhớ ra rằng trong thời gian bỏ đi, nàng có dặn lại:

– Chúc bạn yên ấm! cảm ơn bạn về việc đã tiếp đón tôi! mặc dù thế nỗi đau của tôi đang tạo ra ra nhiều bài ca mới và các bài ca ấy cũng đang đưa tới ấm êm cho đa số mọi người khác.
Read more…

Truyền thuyết hoa Linh lan - Truyện tình Chàng Gù

02:17 |

Truyền thuyết hoa Linh lan


Thời xa xưa có một chàng Gù xúi quẩy, sống đơn chiếc, không biết bố mẹ mình là ai, bằng hữu thân quen cũng không có, chẳng ai coi chàng là bạn. Ðối với ái tình, chàng chỉ biết qua sách vở. Chàng không rõ ràng lắm thấu hiểu rằng ái tình cũng như một hơi thở nhẹ luôn vuốt ve trái tim, hoặc như ngọn lửa thiêu cháy nó, rằng ái tình có thể nâng con người lên chín tầng mây, và cũng có thể quăng họ xuống địa ngục.

Chàng Gù còn tin rằng dù là hơi thở nhẹ hay sức nóng của lửa cũng chưa thể làm chuyển lay được con tim đau thương đang đập loạn lên của chàng.


Ai có thể đem lòng yêu một con người như vậy, một lúc trên đời này còn có xiết bao chàng trai khôi ngô và khôn ngoan khác? Vả lại, làm sao chàng có thể yêu được một người khác giới khi chàng mang trái tim vậy nên trong lồng ngực? không, trái tim chàng chỉ biết căm ghét, đố kỵ; đôi môi chàng chỉ quen mấp máy một số từ thô thiển; cặp mắt ti hí của chàng ko nhìn rõ được, dù là một tia nắng hiền dịu hay một ánh trăng mỏng mảnh; đôi mắt ấy lúc nào cũng chỉ nhìn xuống và chỉ thấy toàn nhiều thứ thối tha, nhơ nhuốc; cái mũi nhọn hoắt của chàng không được phân biệt được các điều kỳ diệu trong hương thơm của những loài hoa, mà chỉ biết đánh hơi được mùi hôi thối của xác súc vật và lá cây rữa nát. Chàng bị trần gian khinh và xa lánh.

Thế rồi một hôm, thật ngẫu nhiên, chàng nhìn thấy công chúa Rôda đang đi dạo trên công viên.

Mọi người dừng lại, ngả mũ chào nàng, chỉ có chàng là cứ lóng nga lóng ngóng, cặp mắt hấp háy, ko sao có thể hiểu được trên đời này lại có thể có một người đẹp nhường kia. Cặp má đào, đôi mắt nâu, đôi môi đỏ thắm song song với tấm thân tròn lẳn ngập tràn sức sống của nàng, khiến những ai được gặp nàng cũng đều cảm giác thấy lòng thanh thản, nhẹ nhàng. nhiều cụ già đã vượt qua những chặng đường xa lắc, lắm chông gai để mong được gặp nàng, dù chỉ là một lần, và lúc ra về thấy đời như trẻ lại.

Rôda đáp lại sự ngưỡng mộ của mọi người bằng một nụ cười thật hòa nhã và chân thành. Chỉ có một người ko cất tiếng chào nàng, ko ngả mũ, đó là chàng Gù gầy gò, xấu xí đứng bên vệ đường nheo mắt nhìn công chúa đang nhẹ nhàng bước. Ðối với Rôda, đó là cả một sự lạ và rất khác thư?ờng. Nàng bèn dừng lại và nhìn sâu và cặp mắt ko mấy nhã ý của chàng Gù. Con người khốn khổ này sao cô đơn và đáng thương lắm vậy! Rôda cảm thấy thương chàng vô hạn, và đã tặng thưởng cho chàng nụ cười ấm áp nhất của mình.

Chỉ sau khoảnh khắc ấy thôi, cuộc đời chàng Gù bỗng đổi thay hẳn! bây giờ, cặp mắt chàng luôn ngước nhìn lên, chàng đã thấy những bông hoa Tử Ðinh Hương tím nhạt và trắng xoá khoe sắc màu sặc sỡ, những bông hoa Sơn Trà đỏ tươi đang nở hết cỡ, và những đám cây tuyệt diệu có nhiều tán lá lung linh giọt kim ô. các hơi gió nhẹ đem theo những làn hương kỳ diệu cứ phả mãi vào mặt chàng! Và đây, ngay bên mép đ?ường, các bông hoa tím tím đã mọc lên. tại vì sao các bông hoa nhỏ xíu này lại có đủ sức cảm hoá làm làm ơn người qua đường như vậy?

Chàng Gù bối rối, chẳng thể hiểu rõ được vấn đề vì sao cặp mắt nhìn cũng giống như đôi tai nghe của chàng lại thay đổi như vậy, và sao bỗng nhiên giờ đây chàng lại biết yêu nét đẹp của thế giới quanh chàng "Biết hỏi ai bây giờ" – Chàng tự hỏi.

– Hãy hỏi ta đây này! – trái tim đáp.

– Ôi, trái tim của ta, mi chỉ là kẻ xui xẻo, khi nào cũng u ám như màn đêm vậy, mi có thể trả lời được gì cho ta, chàng Gù cảu nhảu.

– Ta đang cảm giác đời thật là vui, bởi vì bây giờ, ta mới hiểu cái gì đã khiến hoa phải nở, thúc giục chim phải hót; ta biết rằng cái gì đã mở cặp mắt và tai nghe của chàng! – Trái tim điềm tĩnh nói.

– Vậy là cái gì? Hãy nói ta nghe, chàng Gù dò hỏi.

– Cái đấy là ái tình. tình yêu vừa hiền dịu vừa hà khắc, vừa êm đềm vừa sóng gió, vừa ấm áp vừa dữ dội! Chính vì chàng đang yêu! Chàng đã yêu công chúa Rôda!

– Yêu công chúa Rôda ? – Chàng Gù sợ hãi – Ta mà dám cả gan phải lòng công chúa Rôda!

– Ai có thể nghiêm cấm chàng yêu công chúa Rôda được? – Trái tim tranh luận với chàng – Sáng sáng, chàng hãy đến đây, như mọi người, chàng hãy chào nàng đi.

Chàng Gù nghe lời khuyên của trái tim chàng. Ngày lại ngày, chàng đến gặp Rôda, lúc nàng đến gần, chàng cúi đầu xuống chào vẻ lịch thiệp. Nàng đi rồi, gương mặt chàng như được vuốt ve bởi một hơi thở nhẹ.


Và thời điểm tuyệt trần nhất trong đời chàng đã tới. tại vì sao chàng lại có đủ sức mạnh để tàn đêm, tận ngày ngồi đập từng tảng đá? tại sao chàng lại có thể cao giọng hát đua cùng chiền chiện và Hoạ Mi? Chàng Gù ko hiểu sơn ca và Hoạ Mi hót gì, còn chàng, chàng chỉ hát về Rôda, về nhan sắc của nàng và về tình ái của mình thôi.

Chàng Gù xúi quẩy đâu hiểu rõ được rằng, cơn bão bất thần có thể đổ sập xuống đầu chàng bất cứ lúc nào! Quả nhiên, cơn bão đã bất ngờ ập đến thật. ấy là vào một buổi sáng, khi chàng tới công viên để được ngắm công chúa, để được hưởng không khí trong lành; chàng đã thấy thành phố được bố trí lộng lẫy, phường phố đông nghịt nhiều người. Người nào cũng mang nhạc cụ, chỉ có một cô gái nhỏ nhắn là cầm trên tay một cái chuông con : Cô gái ấy tên là Maia xui xẻo, chuyên nghề chăn súc vật. Nàng ko tìm đâu được nữ giới và sáo, nàng đành lấy cái chuông trên cổ một con dê là nhạc cụ. Nàng muốn biểu lộ, niềm vui của mình trong ngày hội trang trọng này.

Lúc đó chàng Gù hỏi một người gặp trên đường xem thành phố được trang hoàng đẹp như vậy để đón mừng ai, và vấn đề vì sao phố xá lại đông người đến thế.

Người qua đường đáp:

– Chàng từ đâu đến mà không biết hôm nay là ngày công chúa của chúng tôi sẽ đi lấy chồng?

– Công chúa ? Công chúa nào? – Chàng Gù lúng túng lắp bắp.

– Chẳng nhẽ chàng không biết thành phố phía chúng tôi chỉ có một công chúa, đấy là nàng Rôda sao?

Chàng Gù khuỵu ngay xuống đống đá lạnh lẽo, mặc dù thế rồi chàng vụt đứng dậy, tại vì chàng có cảm nhận thấy như vừa bị ngã vào một bếp lửa đang cháy phừng phừng. Như kẻ bị bỏng lửa, chàng chạy như bay về phía khu vui chơi, nơi mà ngày nào chàng cũng được gặp Rôda.

– Rôda của ta! Rôda của ta!

Chàng vừa hét to vừa cảm nhận thấy trái tim mình đang bốc lên một ngọn lửa bừng bừng và các giọt nước mắt chảy thành suối trên hai gò má chàng cũng không được dập tắt nổi.

Dân chúng hân hoan tiếp đón Công Chúa và Hoàng Tử xứ lạ; cặp trai tài gái sắc ấy đang ban phát cho đám thần dân của họ những nụ cười ấm áp. Say sưa với ấm êm, họ đâu có sững sờ lúc thấy một chàng Gù lách qua đám đông tới quỳ mọp ngay chân công chúa Rôda, miệng lảm nhảm cầu xin :

– Rôda ơi, em là của ta nhưng mà! Hãy tống cổ kẻ lạ mặt này đi và hãy theo ta!

– Thằng điên! quần chúng hét to – Mi không biết thế nào là liêm sỉ khi xuất hiện phía trước nàng công chúa Rôda trong bộ quần áo rách rưới thế kia ?

– Ta đã tìm ra người ta yêu.

– tuyệt vời nhất là nên cầu hôn cái chổi ấy!

Ðám đông giận dữ đứng che lấp hẳn chàng Gù. Dù có răn đe, dù có nhạo báng cũng ko làm chàng tỉnh lại được.

Ngọn lửa tình yêu đã khiến chàng dần trở lên mù quáng, mất hết lý trí. Chàng rút con dao găm từ trong vạt áo ra và đâm thẳng vào trái tim công chúa.

Mọi người cúi gằm mặt xuống, vẻ buồn đau. lúc ngước mắt lên, ai nấy đều kinh ngạc trước một tiếng kêu sửng sốt. Từ mảnh đất thấm đầy máu, mọc lên một bông hoa niêm khiết có những cái cánh nhỏ màu đỏ lửa toả hương thơm. mặc dù thế nếu ai cố tình chạm vào nó thì sẽ bị những cái gai sắc như mũi dao đâm vào tay đau nhói.

– Ðây là Rôda của chúng mình, – quần chúng bàn tán – ngay cả sau khi tắt hơi rồi, nàng vẫn gửi lại cho tất cả chúng ta niềm vui sáng láng.

Theo pháp luật xứ này, hung thủ giết người tình của mình chỉ vì ghen tuông sẽ bị thanh lọc ra khỏi cộng đồng, bởi vậy chàng Gù phải lưu đày lên một vùng núi vắng vẻ, kéo theo sau là những cơn mưa đá và các lời nguyền rủa.

Từ đó ko ai thấy chàng Gù nữa. Mãi đến mùa Xuân năm sau, Maia, cô gái chăn cừu nhỏ nhắn trong thời gian đi tìm chú dê con bị lạc bầy, đã phát hiện dưới chân núi một trái tim bị nứt nẻ.

Cô gái bỗng nhớ tới chàng Gù bất hạnh từ trần vì tình ái cuồng điên, nàng bèn cúi xuống trước trái tim sụp đổ và khóc nức nở, vì nàng cũng được coi là kẻ bơ vơ, không thể yêu.

Thật là kỳ lạ, những giọt nước mắt của Maia cứ thấm sâu vào tảng đá, và ngay trên chỗ đó mọc lên hai bông hoa, một bông có các cái cánh nho nhỏ màu hồng quấn quanh thân cành giống như những trái tim nhỏ xíu bị nứt nẻ; còn bông kia thì nở ra những cái chuông nhỏ màu màu trắng treo lủng lẳng trên cành hệt như các giọt nước mắt trong suốt.

Sau này, con người đã đem nhiều bông hoa đó vào trồng trong vườn và gọi bông hoa màu hồng là hoa Trái Tim sụp đổ, còn bông hoa màu trắng là Hoa Linh Lan.

Kết thúc truyện tình Chàng Gù

Blog Ynghiacacloaihoa
Read more…

Sự tích hoa Thiên lý - Bình dị Mộc mạc

02:17 |
Ngày xưa,, có một chàng trai thổi sáo tuyệt vời. Hay đến mức, một con rắn lục mê tiếng sáo của chàng, đã nỗ lực tu luyện cho thành người để giành chàng làm chồng, dẫu rằng chàng đã có vợ. Lần ấy, sau một chuyến mang cây sáo trúc đi thổi thi và đoạt được giải nhất trở lại, vừa đến đầu làng, chàng trai đã thấy người vợ trẻ vừa xinh, vừa hiền của mình ra đón. Chàng vui lắm, đâu biết đấy chính là con rắn lục đã biến thành người và đã giả dông giống y nguyên vợ chàng từ vẻ mặt, lời đề cập đến dáng đứng, dáng đi… Về đến nhà, chàng trai bỗng rụng rời thấy một người vợ thứ hai bước ra… Chàng trai không còn biết ai là vợ thật của mình nữa. Hai người phụ nữ trẻ giống nhau còn hơn cả hai giọt nước. Chàng liền tìm đến một ông cụ nổi tiếng là tài hoa trong việc tìm được chuyện phải trái ở trên đời, để nhờ trợ giúp. Nghe chàng nói rõ ngọn ngành, ông cụ nhận lời ngay và cho gọi hai người nữ giới trẻ đến.


Cụ già lấy vải đen bịt mắt cả hai lại rồi đưa cho hai người ba cái áo có mùi mồ hôi của ba người đàn ông khác nhau và dặn:

-Cứ ngửi đi và cái nào là của chồng thì gật đầu, không phải thì lắc đầu! Cô vợ thật được ngửi trước. Cô vợ giả ngửi sau. Mắt cô vợ giả vốn là mắt rắn nên có thể nhìn đi xuyên qua vải đen. vì thế cô ta liếc nhìn người vợ thật, thấy cô này lắc đầu thì cũng lắc đầu, thấy gật đầu thì cũng gật theo. Thế là cả hai đều đã ngửi đúng được mùi áo của người chồng có tài thổi sáo. ông cụ liền cho đem đến ba bát canh, một bát có vị gừng, một bát có vị hành và một bát có vị lá hẹ. ông cụ dặn:

-Thứ canh nào chồng thích ăn thì gật đầu, thứ nào chồng ko thích thì lắc đầu. Sự việc lại xảy ra như lần thử trước. Thấy người vợ thật gật đầu lúc nếm bát canh nấu với gừng, cô vợ giả cũng gật đầu theo. ông cụ cho cả hai cùng về, để cụ suy nghĩ thêm. Hôm sau, cụ lại cho mời hai người đến. Cụ để hai người đứng ở hai nơi, không trông thấy nhau mặc dù thế cùng nhìn ra một con đường ở phía trước mặt, cách chỗ đứng khá là xa.

-Ta sẽ cho ba chàng trai đi ngang qua đường. nhận ra ai là chồng mình thì cứ vẫy gọi. Ai gọi đúng chàng thổi sáo tài tình thì người đấy là vợ thật, ai gọi sai là vợ giả và sẽ phải chịu tội với dân làng. Cô vợ giả ban đầu lo lắm. mặc dù thế sau cô ta đã nghĩ ra được một lối thoát. Cô ta định bụng lúc nào nghe tiếng cô vợ thật gọi thì cũng sẽ gọi ngay theo. Một người trẻ trai đi qua. Rồi hai người. Cô vợ giả không nghe tiếng cô vợ thật gọi thì cũng lặng im theo. Cô ta mừng lắm. Như thế thì người còn lại đúng là chàng trai thổi sáo tài ba. cho nên khi chàng trai thứ ba vừa hiện diện thì cô vợ giả đã vẫy tay và gọi to:

-Anh ơi! Em ở đằng này này! trong lúc người vợ thật vẫn đứng im. Vì đó vẫn chưa phải là chồng cô . Cụ già liền dẫn chàng trai thứ ba đến trước cô vợ giả và nói:

-Như vậy, cô đã tự nhận cô là kẻ manh tâm đi chiếm đoạt chồng của người khác. Chàng trai này đâu phải là người mà cô đã nhận là chồng cô. Rồi cụ lại cho gọi cô vợ thật đến và hỏi:

-Trong ba chàng trai, không có ai là chồng cô sao?

-Thưa cụ, nếu là chồng cháu thì dẫu tại xa trăm dặm, ngàn dặm, cháu cũng nhìn ra! Cụ già liền cho ba chàng trai khác tiếp tục đi qua đường. Đến người thứ năm thì người vợ thật kêu to lên mừng rơn:

-Anh ơi! anh ơi! Đúng đó là chàng trai thổi sáo tài giỏi. Sự việc đã rõ ràng. Cụ già liền theo lệ của làng, nọc cô vợ giả ra đánh một trăm roi. nhưng mà chỉ đánh được chục roi thì đau quá, cô vợ giả đã hiện nguyên hình con rắn lục và bò nhanh vào bụi cây trốn mất . Hai vợ chồng chàng thổi sáo vui mừng bái tạ ông cụ. ông cụ tươi cười bảo:

-Tìm ra được kẻ gian cho đời là lão vui rồi. thời điểm này lão chỉ để được nghe điệu sáo hay nhất của ônh thôi! Chàng trai liền rút cây sáo trúc luôn giắt bên cạnh mình ra thổi. Tiếng sáo của chàng nghe réo rắt như tiếng chim, của trời, của sông, của nước tuy nhưng bật lên rõ trên cả là tiếng của con người vui mừng được sống trong lẽ phải và tình thương. ai nghe cũng ngẩn ngơ say mê… Hai vợ chồng tiếp theo liền kéo nhau quay về nhà. Họ sống bên nhau ngọt ngào vui vẻ. Hai vợ chồng cùng làm ruộng. lúc rảnh chồng lại đem sáo ra thổi cho vợ và hàng xóm cùng nghe. Ngày hội, ngày Tết, tiếng sáo của chàng càng khiến cho mọi người thêm yêu đời và quý mến nhau. Một buổi chiều, người vợ đang gội đầu, lang quân đang thổi sáo thì bỗng có con chim gì thả rơi bên cạnh chân người vợ một chùm hoa màu xanh phớt vàng có mùi thơm thoang thoảng. Đêm đến mùi hoa càng thơm hơn. Người vợ liền bảo chồng đặt bông hoa bên cạnh cửa sổ để có gió, hương hoa càng bay thơm khắp nhà.

Sáng hôm sau, thức dậy, cả hai vợ chồng đều lạ thường thấy bông hoa đã kết liền vào một loại cây leo mọc tại cạnh cửa sổ. Và tiếp đến, chẳng phải chỉ có một chùm hoa, mà cực nhiều chùm hoa khác lại nở tiếp đến. Hoa màu xanh phớt vàng hình tương tự như ông sao năm cánh, hương thơm dịu ngọt. Loại hoa ấy hiện nay ta gọi là hoa thiên lý. tại vì sao lại có cái tên ấy? các cụ xưa giảng nghĩa: Vì tên cô vợ thật là Lý. Còn thiên lý là vì ông cụ có tài tìm ra mọi việc phải trái, đã tùy thuộc câu giải đáp của cô vợ thật mà đặt tên mới cho cô và trêu cô:

-Tên cô từ nay chẳng phải là Lý mà là Thiên Lý. Thiên Lý tức là nghìn dặm, nghìn dặm mà vẫn hiểu ra được chồng mình… ! các cụ còn nói thêm: Cô vợ giả, tuy đã quay lại kiếp rắn lục tuy thế vẫn giữ trong lòng mình mối hận đối với cô vợ thật… bởi thế ai yêu hoa Thiên Lý, rắn lục không thích đâu. Rắn lục thường bò nấp vào các dây hoa Thiên Lý để mổ cắn những ai thích ngắm hoa Thiên Lý, yêu mùi hương Thiên Lý. nhưng mà cho đến nay càng ngày mọi người càng quý càng yêu loại hoa có mùi hương rất bình dị và mộc mạc này.
Read more…